Showing posts with label viết cho người thương. Show all posts
Showing posts with label viết cho người thương. Show all posts
Tuesday, June 15, 2010
Monday, January 26, 2009
Tết tết tết đến rồi
Năm mới Tết đến em chúc anh sức khỏe dồi dào, ăn nhiều cho ú ù u nà
Năm mới không còn u sầu, gặp nhiều may mắn.
Thức cả buổi tối ngồi vẻ tặng anh cái này nè, coi coi nhìn giống hai đứa hong nè.
Vẻ chưa có chuẩn lắm, thôi ráng chiếm ngưỡng đi ha hihi
Năm mới vui vẻ nè, hong có rầu rĩ nữa nha, cắn cắn á :-*
P/S Chúc bà con cô bác thân quyến gần xa của NNN một cái Tết tràn đầy niềm vui và hạnh phúc
Sunday, January 25, 2009
Lời chúc năm mới của Ngôi nhà nhỏ
Hôm qua, anh S qua nhà bạn ăn tất niên, chỉ có 4 thằng, bạn học cũ từ hồi lớp 10. Mệt quá nên anh S ngủ bên đó luôn. Sáng ra, lật đật chạy qua gặp Dì bên Nguyễn Chí Thanh. Chưa chào hỏi xong cái Dì hỏi thẳng luôn: "Muốn cưới xong thì qua bển hay kêu bé Q dìa bên này?" Làm mắc cỡ muốn chết luôn. :">
Được Dì lì xì cho 2 cái phong bao luôn đó nha, bé Q hỏng có phần. ^^ Anh S lấy hết 2 cái. (nói vậy thôi, mai mốt gặp anh Sang lì xì lại cho, được chưa nè? :-*)
Mấy cái áo bé Q mua cho anh S, sao mà nó teen gì đâu, mặc ra đường người ta tưởng mình còn xì-tin chắc chết quá :P. Iu iu tục tưng lắm nè.
Vậy là hết một năm, bữa nay ngồi đây, tự dưng thấy vui, viết đôi dòng cho mọi người.
Năm mới, chúc mọi người trắng da dài tóc, thông minh mạnh khỏe, đầu óc thanh thản để mà giúp gia đình, giúp dân, giúp nước, ngày một phồn thịnh, ấm no hơn.
Năm mới, chúc quốc thái dân an. Chúc cho nước nhà cường thịnh, không còn bị ngoại bang xâm lấn. Chúc cho Việt Nam sớm sánh vai với cường quốc năm châu.
Chúc cho năm mới, người nghèo đủ ăn đủ mặc. Chúc dân đen có được quyền đòi hỏi ấm no, chứ không chỉ lũ học đòi làm trưởng giả mới có quyền đòi hỏi. Chúc học sinh có được môi trường học tốt hơn, thầy cô dạy tốt hơn, nghề giáo được cao quý như xưa. Chúc cho các cấp lãnh đạo có sức khỏe hơn, có lý tưởng tốt hơn, đừng "hy sinh đời bố để củng cố đời con" nữa, cho dân đen được nhờ.
Chúc cho ba, cho mẹ trả được hết nợ đời, nợ người, để mà yên vui hưởng tuổi già. Chúc em trai biết lo xa, nghĩ xa hơn chút nữa, cho ích nước lợi dân. Chúc gia đình mình hạnh phúc, vẹn toàn.
Chúc bạn bè gần xa, mới quen cũng như tri kỷ, có mùa xuân thái bình, trù phú, tìm được nghề nghiệp mình yêu thích, tìm được ý trung nhân sớm sớm, và tìm được lý tưởng sống cho mình.
Chúc bé Quyên của anh Sang, lúc nào cũng vui, lúc nào cũng hạnh phúc, quên hết âu lo. Chúc cho ngôi nhà nhỏ sớm tưng bừng nói cười, chứ không còn lặng lẽ nơi góc nhỏ trên internet nữa.
Chúc cho tôi đủ nghị lực để vươn lên. Chúc cho tôi đủ minh mẫn để nhìn ra cái đúng cái sai. Chúc cho tôi có đủ lòng can đảm để làm điều mình muốn. Chúc cho tôi có đủ tình thương để nhìn tới dân nghèo. Chúc cho tôi có đủ đức, đủ tài, để lo được cho họ.
Năm mới, an khang và hạnh phúc nhé mọi người.
À, Sang chúc thôi, mọi người đừng lì xì cho Sang. Vì biết đâu, người ta lại quy cho Sang "trốn thuế" thì khổ.
Được Dì lì xì cho 2 cái phong bao luôn đó nha, bé Q hỏng có phần. ^^ Anh S lấy hết 2 cái. (nói vậy thôi, mai mốt gặp anh Sang lì xì lại cho, được chưa nè? :-*)
Mấy cái áo bé Q mua cho anh S, sao mà nó teen gì đâu, mặc ra đường người ta tưởng mình còn xì-tin chắc chết quá :P. Iu iu tục tưng lắm nè.
Vậy là hết một năm, bữa nay ngồi đây, tự dưng thấy vui, viết đôi dòng cho mọi người.
Năm mới, chúc mọi người trắng da dài tóc, thông minh mạnh khỏe, đầu óc thanh thản để mà giúp gia đình, giúp dân, giúp nước, ngày một phồn thịnh, ấm no hơn.
Năm mới, chúc quốc thái dân an. Chúc cho nước nhà cường thịnh, không còn bị ngoại bang xâm lấn. Chúc cho Việt Nam sớm sánh vai với cường quốc năm châu.
Chúc cho năm mới, người nghèo đủ ăn đủ mặc. Chúc dân đen có được quyền đòi hỏi ấm no, chứ không chỉ lũ học đòi làm trưởng giả mới có quyền đòi hỏi. Chúc học sinh có được môi trường học tốt hơn, thầy cô dạy tốt hơn, nghề giáo được cao quý như xưa. Chúc cho các cấp lãnh đạo có sức khỏe hơn, có lý tưởng tốt hơn, đừng "hy sinh đời bố để củng cố đời con" nữa, cho dân đen được nhờ.
Chúc cho ba, cho mẹ trả được hết nợ đời, nợ người, để mà yên vui hưởng tuổi già. Chúc em trai biết lo xa, nghĩ xa hơn chút nữa, cho ích nước lợi dân. Chúc gia đình mình hạnh phúc, vẹn toàn.
Chúc bạn bè gần xa, mới quen cũng như tri kỷ, có mùa xuân thái bình, trù phú, tìm được nghề nghiệp mình yêu thích, tìm được ý trung nhân sớm sớm, và tìm được lý tưởng sống cho mình.
Chúc bé Quyên của anh Sang, lúc nào cũng vui, lúc nào cũng hạnh phúc, quên hết âu lo. Chúc cho ngôi nhà nhỏ sớm tưng bừng nói cười, chứ không còn lặng lẽ nơi góc nhỏ trên internet nữa.
Chúc cho tôi đủ nghị lực để vươn lên. Chúc cho tôi đủ minh mẫn để nhìn ra cái đúng cái sai. Chúc cho tôi có đủ lòng can đảm để làm điều mình muốn. Chúc cho tôi có đủ tình thương để nhìn tới dân nghèo. Chúc cho tôi có đủ đức, đủ tài, để lo được cho họ.
Năm mới, an khang và hạnh phúc nhé mọi người.
À, Sang chúc thôi, mọi người đừng lì xì cho Sang. Vì biết đâu, người ta lại quy cho Sang "trốn thuế" thì khổ.
Chuyên mục :
cảm nhận và suy nghĩ,
viết cho người thương
Tuesday, January 6, 2009
Một thành viên mới
Hôm nay đi chợ mua cái bàn nó sale còn có 20 eo-ro à, nên về nhà trễ mà thấy anh còn online ngồi chờ là thấy bực ùi đó nha, khuya rồi không chịu đi ngủ, nhưng mà trong lòng cảm thấy vui và ấm áp lắm. Thương ơi thương.
Vừa chat vừa ráp cái bàn, mà ráp có một mình nó mệt ơi là mệt luôn, anh ngồi nhìn qua webcam mà cười hong à hong chịu phụ bé Quyên gì hết, ghét quá chừng luôn á.
Khuya rồi anh đi ngủ, bé hì hụt mãi cũng ráp xong cái bàn, ùi phải dọn dẹp mấy cái thùng giấy đi chổ khác cho có chổ để cái bàn, rồi còn phải soạn lại đồ đạc cho ngăn nấp nữa chứ. Ối, dọn hoài mà nhìn cái phòng nó cũng nhiều đồ và bề bộn quá chừng luôn haizzz...
Dọn xong cũng tới giờ đi ngủ luôn rồi, mà lại không có buồn ngủ, thấy nhớ anh quá chừng luôn, chắc giờ này anh đang ngon giấc... Anh dạo này cứ đi ngủ lúc trời gần sáng không à, anh không có tự lo sức khoẻ của mình gì hết à nha, nhìn ốm quá chừng luôn đó, em đâu có ở gần mà lo lắng cho anh được đâu, anh phải ráng tự lo lấy mình nha, mai mốt rồi mình ở chung lúc đó em bù lại cho anh. Iu tục tưng lắm.
Thôi khuya rồi em đi ngủ để trong giấc ngủ còn được gặp anh nữa để đi chơi với anh vui cùng anh. (Hong biết sao lúc này ngủ mớ thấy về VN đi chơi với anh hoài à ngày nào cũng thấy hết á .)

Vừa chat vừa ráp cái bàn, mà ráp có một mình nó mệt ơi là mệt luôn, anh ngồi nhìn qua webcam mà cười hong à hong chịu phụ bé Quyên gì hết, ghét quá chừng luôn á.
Khuya rồi anh đi ngủ, bé hì hụt mãi cũng ráp xong cái bàn, ùi phải dọn dẹp mấy cái thùng giấy đi chổ khác cho có chổ để cái bàn, rồi còn phải soạn lại đồ đạc cho ngăn nấp nữa chứ. Ối, dọn hoài mà nhìn cái phòng nó cũng nhiều đồ và bề bộn quá chừng luôn haizzz...
Dọn xong cũng tới giờ đi ngủ luôn rồi, mà lại không có buồn ngủ, thấy nhớ anh quá chừng luôn, chắc giờ này anh đang ngon giấc... Anh dạo này cứ đi ngủ lúc trời gần sáng không à, anh không có tự lo sức khoẻ của mình gì hết à nha, nhìn ốm quá chừng luôn đó, em đâu có ở gần mà lo lắng cho anh được đâu, anh phải ráng tự lo lấy mình nha, mai mốt rồi mình ở chung lúc đó em bù lại cho anh. Iu tục tưng lắm.
Thôi khuya rồi em đi ngủ để trong giấc ngủ còn được gặp anh nữa để đi chơi với anh vui cùng anh. (Hong biết sao lúc này ngủ mớ thấy về VN đi chơi với anh hoài à ngày nào cũng thấy hết á .)
Còn đây là cái bàn của em nè, có cùng màu với cái giường luôn đó. Hihi
Sunday, January 4, 2009
7 kỳ quan của thế giới của anh Sang
Bữa nay đọc blog, tự nhiên thương "tục tưng" ghê luôn. Nhìn kỹ lại thì nhà nhỏ dạo này không có chút tình cảm nào hết, suốt ngày bận bịu, rồi đi làm, rồi gặp vội vội vàng vàng, thiệt là bực mình. Thôi, từ giờ làm gì thì làm, cũng dành ra một góc nhỏ nhỏ trong nhà, để hú hí tâm sự chứ, phải không nè?
Thấy thiên hạ bình chọn kỳ quan thiên nhiên quá chừng, rầm rộ nữa, anh Sang cũng làm một cái bình chọn cho AiEi mới được.
Kỳ quan thứ nhất: Em cười.
Mỗi khi thấy em cười, thì nắng trên trời, ôi thôi còn phải dịu lại, đừng nói chi đến cái gắt gỏng của anh Sang. Cũng có khi giận, biểu cười lên, cũng nhe răng ra... Cái đó hong xếp vào cuộc bình chọn này nha.
Kỳ quan thứ hai: Em ngủ.
Sao thích nhìn em nằm im lìm, và say sưa trong giấc ngủ đến thế. Nhớ cái lần ở ga Nha Trang chờ tàu về Sài Gòn, em mệt quá dựa lên ngực anh mà ngủ, làm anh có cảm giác mình như một chiến binh hoàng gia vậy, dù có liều mạng cũng phải đảm bảo bình yên cho nữ hoàng...
Kỳ quan thứ ba: Em lựa đồ.
Cái này mệt thiệt, thiệt luôn á. Hễ đi mua sắm gì đó, là y như rằng em lựa, em chọn. Em đi tới, đi lui. So sánh giá cả, rồi kỳ kèo. Em nói "Tui nghèo, tui phải hà tiện..." Trời, nghe mà não ruột hong. Cứ đứng nhìn em đi qua đi lại thôi, tự dưng thấy mình vô tâm, mình hoang phí làm sao. Nên thích thì thích, mua gì cũng ráng chờ em đi mua cho chắc ăn, he he.
Kỳ quan thứ tư: Em khóc.
Ờ, đụng cái này mới cực nè. Năn nỉ ỷ ôi, ôi thôi bao nhiêu công lực tu hành bấy lâu, nay phải đem ra xài hết. Hết chiêu "Năn nỉ thần công", tới chiêu "Hứa hẹn bí pháp", đôi khi phải chơi chiêu cuối "Ừ, Muốn Gì Cũng Được" Tâm pháp thì em mới chịu ngưng. Mà mình cũng ác thiệt, lâu lâu phải nhìn em khóc một lần mới hả dạ, không thì thấy nhớ nhớ làm sao...
Kỳ quan thứ năm: Em năn nỉ.
Chứ sao, cũng phải có lúc anh Sang lên giá chứ. Ui thui lúc đó bé Quyên làm con thỏ nè, làm con chuột nè, rồi lăng xăng nè, năn nỉ nè, nhìn thương ơi là thương. Mừ mình phải tranh thủ, lâu lâu được một lần mừ....
Kỳ quan thứ sáu: Em rầu.
Lâu lâu có chuyện, bé Quyên lại thở dài: "Haizz, rầu quá..." Lúc đó cái mỏ chu ra, cái mặt bí xị dài ra, còn con mắt thì nhâu nhâu lại, nhìn tếu quá chừng. Mà đâu dám cười, cười bé giận luôn sao. Phải rầu theo, rầu theo...
Kỳ quan thứ bảy: Là Em.
Bé Quyên hễ thấy chụp hình là làm dáng nè. Cười tươi ơi là tươi. Có khi quậy lắm, giả chết nằm lè lưỡi dưới đất. Nhớ có lần ở bãi biển Phan Thiết, em mặc đồ nhìn ngố không chịu nỗi, anh cứ chọc em là nhóc bán đậu phọng (ở bãi biển có nguyên một đội quân nhóc nhóc vậy luôn á). Thích nhìn em đứng đó, chỉ đứng thôi. Cái tướng nhỏ nhỏ, cái mặt tròn tròn, hễ thấy anh Sang nhìn lâu thì nhăn nhăn cái mặt: "Nhìn cái gì?" Khổ, sao mà yêu thế....

Năm mới rồi, mà anh Sang cũng chưa làm được gì ra hồn cho mình hết. Chỉ biết ráng ráng ráng an ủi nhau thôi, phải không em. Rồi mình sẽ ổn thôi mà. Tục tưng của anh. Năm mới vui vẻ, khỏe khoắn trẻ trung, tràn đầy eo-rô luôn nè.
P/S: Bài này viết cho người tui "shương", ai coi dị ứng ráng chịu, hihi.
Thấy thiên hạ bình chọn kỳ quan thiên nhiên quá chừng, rầm rộ nữa, anh Sang cũng làm một cái bình chọn cho AiEi mới được.
Kỳ quan thứ nhất: Em cười.
Mỗi khi thấy em cười, thì nắng trên trời, ôi thôi còn phải dịu lại, đừng nói chi đến cái gắt gỏng của anh Sang. Cũng có khi giận, biểu cười lên, cũng nhe răng ra... Cái đó hong xếp vào cuộc bình chọn này nha.
Kỳ quan thứ hai: Em ngủ.
Sao thích nhìn em nằm im lìm, và say sưa trong giấc ngủ đến thế. Nhớ cái lần ở ga Nha Trang chờ tàu về Sài Gòn, em mệt quá dựa lên ngực anh mà ngủ, làm anh có cảm giác mình như một chiến binh hoàng gia vậy, dù có liều mạng cũng phải đảm bảo bình yên cho nữ hoàng...
Kỳ quan thứ ba: Em lựa đồ.
Cái này mệt thiệt, thiệt luôn á. Hễ đi mua sắm gì đó, là y như rằng em lựa, em chọn. Em đi tới, đi lui. So sánh giá cả, rồi kỳ kèo. Em nói "Tui nghèo, tui phải hà tiện..." Trời, nghe mà não ruột hong. Cứ đứng nhìn em đi qua đi lại thôi, tự dưng thấy mình vô tâm, mình hoang phí làm sao. Nên thích thì thích, mua gì cũng ráng chờ em đi mua cho chắc ăn, he he.
Kỳ quan thứ tư: Em khóc.
Ờ, đụng cái này mới cực nè. Năn nỉ ỷ ôi, ôi thôi bao nhiêu công lực tu hành bấy lâu, nay phải đem ra xài hết. Hết chiêu "Năn nỉ thần công", tới chiêu "Hứa hẹn bí pháp", đôi khi phải chơi chiêu cuối "Ừ, Muốn Gì Cũng Được" Tâm pháp thì em mới chịu ngưng. Mà mình cũng ác thiệt, lâu lâu phải nhìn em khóc một lần mới hả dạ, không thì thấy nhớ nhớ làm sao...
Kỳ quan thứ năm: Em năn nỉ.
Chứ sao, cũng phải có lúc anh Sang lên giá chứ. Ui thui lúc đó bé Quyên làm con thỏ nè, làm con chuột nè, rồi lăng xăng nè, năn nỉ nè, nhìn thương ơi là thương. Mừ mình phải tranh thủ, lâu lâu được một lần mừ....
Kỳ quan thứ sáu: Em rầu.
Lâu lâu có chuyện, bé Quyên lại thở dài: "Haizz, rầu quá..." Lúc đó cái mỏ chu ra, cái mặt bí xị dài ra, còn con mắt thì nhâu nhâu lại, nhìn tếu quá chừng. Mà đâu dám cười, cười bé giận luôn sao. Phải rầu theo, rầu theo...
Kỳ quan thứ bảy: Là Em.
Bé Quyên hễ thấy chụp hình là làm dáng nè. Cười tươi ơi là tươi. Có khi quậy lắm, giả chết nằm lè lưỡi dưới đất. Nhớ có lần ở bãi biển Phan Thiết, em mặc đồ nhìn ngố không chịu nỗi, anh cứ chọc em là nhóc bán đậu phọng (ở bãi biển có nguyên một đội quân nhóc nhóc vậy luôn á). Thích nhìn em đứng đó, chỉ đứng thôi. Cái tướng nhỏ nhỏ, cái mặt tròn tròn, hễ thấy anh Sang nhìn lâu thì nhăn nhăn cái mặt: "Nhìn cái gì?" Khổ, sao mà yêu thế....

Đây là kỳ quan thế giới của tui - Bé Quyên.
Năm mới rồi, mà anh Sang cũng chưa làm được gì ra hồn cho mình hết. Chỉ biết ráng ráng ráng an ủi nhau thôi, phải không em. Rồi mình sẽ ổn thôi mà. Tục tưng của anh. Năm mới vui vẻ, khỏe khoắn trẻ trung, tràn đầy eo-rô luôn nè.
P/S: Bài này viết cho người tui "shương", ai coi dị ứng ráng chịu, hihi.
Subscribe to:
Comments (Atom)
