Sáng: Lên đường về Sài Gòn.
Sau rất nhiều suy nghĩ đắn đo và tính toán, cãi nhau, tưởng tượng ra hàng loạt vấn đề có thể xảy ra, mọi người quyết định đi xe lửa về Sài Gòn. Vé đã mua mới sực nhớ ra, tận tối mới lên tàu. Thế là còn một ngày dài để đi thăm thú ngắm cảnh, he he he.
Book café của PNC
Ghé vào book café của PNC, vẫn phong cách như ở Sài Gòn, một lọ hoa thủy tinh chứa đầy nước, bên trong thả một cánh hoa trôi lơ lửng... Ấn tượng đầu tiên là một màu xanh dịu, và sáng. Tuy nhiên quán ở đây không gian rộng hơn ở Sài Gòn, cho nên hơi ồn hơn.
Trưa: Tận hưởng Nha Trang...
Vậy là chỉ còn vài tiếng nữa là tạm biệt Nha Trang, xách hết đồ, khệ nệ đi ra biển. Đến 2h thì mang xe ra ga Nha Trang để gửi. Cô nhân viên là người bản xứ, khá thân thiện. Tuy nhiên, vẻ ngoài hay cười, đã khiến chúng tôi lầm... Chuyện là sau khi làm xong thủ tục gửi xe về Sài Gòn, tiền bạc thanh toán đủ hết, thì anh Sang bị một anh nhân viên chặn lại, kêu đóng thêm 20.000 đ tiền cột bao bì cho cái xe. Mình hơi thắc mắc là tại sao cô trong kia thì bảo xong rồi, anh này thì bảo đóng thêm, mới vào hỏi : “Cô ơi, có phải đóng thêm phí cột bao bì gì không cô?” Tức thì cô đổi giọng ngay: “KHÔNG! KHÔNG ĐÓNG THÊM GÌ CẢ! AI? AI ĐÒI THÊM TIỀN, EM CHỈ NGAY CHO TÔI! AI???” Chợt nghĩ, dù gì họ cũng là công nhân, chỉ muốn kiếm thêm chút đỉnh, và cũng không thể ngờ rằng cô nhân viên quá quyết liệt đến thế, Sang đành tản lờ, cám ơn cô thật nhanh rồi lảng đi, chỉ ra anh ta thì cũng có làm được gì đâu...
Nằm trên bờ cát trải dài thật thú vị, thảo nào bọn Tây cứ hay trải khăn ra, rồi nằm ườn ra đó phơi nắng. Nằm phải dưới bóng mát của cây dừa mới đã, chứ bóng của thứ khác không bằng, vì không thể vừa nghe sóng vỗ, vừa nghe lá lao xao, còn gió thì cứ mang hơi nước từ biển lên.
Cây dừa tại bãi biển
Chiều bớt nắng, anh Sang và Tee xuống đắp cát, làm thành một con cá heo (dù mình ghét cá heo lắm, nhưng vì nó dễ làm) ai nhìn cũng tấm tắc, nở lỗ mũi luôn. Vừa đi khuất thì lũ trẻ bu vào chụp hình, tượng cát có hư hại chút xíu, tuy nhiên cũng không đáng buồn bằng cảnh khác. Lũ trẻ mang tiếng là nghịch, nhưng chúng chỉ đùa chơi bên cạnh, tưới nước lên cá heo, chứ không phá hoại. Kẻ phá hoại lại chính là người lớn. Một người lớn Việt Nam!
Anh Sang và Tee đang tạc con cá heo
Rất, rất nhiều Tây đi ngang qua, có người chụp ảnh, có người chỉ trỏ. Cũng rất rất nhiều trẻ con đi qua, có đứa vào chụp hình, có đứa leo lên cưỡi. Nhưng chỉ có một anh, có lẽ khoảng 25,30 tuổi, không biết vì nguyên cớ gì, mà sau khi xem xong thì anh ta dùng chân phá tan tượng cát đi. Càng phá anh càng hăng, xong xuôi, anh bỏ đi với vẻ mặt rất mãn nguyện. Đúng là xây dựng thì khó, còn phá hoại thì rất dễ. Có phải vì thói quen đó mà dân mình nghèo mãi???
Để xem toàn bộ các album ảnh của AiEi, mọi người theo liên kết bên dưới, sẽ cập nhật thêm từ từ.
http://picasaweb.google.com/aieidotus