Navbar


New: Biggest Hiphop News in Vietnamese - DUNKARE MAGAZINE [ Click here to visit ]

Wednesday, April 30, 2008

Tàn lụi hay bùng cháy ?

Cũng vẫn giọng điệu cũ, vẫn luận cứ cũ, và cũng vẫn những lời cũ rích. Mọi thứ dường như quay lại 6 năm về trước, khi mà mình lỡ mồm nói thật.

Nói thật sẽ khiến người ta trở thành người sai, người thua thiệt, và trong xã hội, dường như nói thật trở thành thiểu số, thành ra ít thông dụng. Người ta căn cứ trên những lời nói dối, trên áo quần xe cộ mà thôi, chứ chẳng ai chịu tin vào thực tế cả, có lẽ vì thực tế chỉ toàn dối trá mà thôi.

Không biết từ lúc nào, mình đã bỏ hẳn cái nói dối rồi. Và cũng không biết từ lúc nào, mình chỉ toàn gặp vận rủi. Nói nghe có vẻ nặng nề, vì thật ra cũng bình thường, chỉ có điều, hễ nói thật thì thường kết quả không như mình mong đợi. Mình phải làm sao nhỉ ?

Hôm qua thi entrance exam, bà Romo ăn mặc "giống rapper quá" - lời của một thằng đi thi giống mình. Phía bên kia dãy phòng là nơi tập trung của "con cưng" Inec, nghĩa là những thằng chấp nhận tốn từ $1000 - $1.200 chỉ để lũ Inec nó hướng dẫn làm hồ sơ, hướng dẫn học bài thi, mà theo như chúng nó quảng cáo thì "khả năng đậu gần như 100%". Cũng được gần 15 mạng, nhân sơ sơ ra thì Inec cũng ẵm cỡ $15.000, chi phí cao lắm cũng chừng $1.000 thôi, chu cha ơi, làm nghề tư vấn này coi bộ ngon à nha... À quên, không biết có chung chi gì với bà Romo không nữa, mà thấy lũ chúng nó làm bài hí ha hí hửng nhỉ...

Mà thôi, mình cũng tập trung làm được bài toán, bài tiếng Anh cũng tốt, chắc không sao. Chỉ có mỗi bài essay là hơi tệ, viết lủng ca lủng củng. Giờ ngồi mong điểm, chắc tuần sau. Mong là có điểm sớm.

Hôm nay gặp chuyện như thế này, không biết lúc đậu rồi thì lấy tiền đâu ra mà đi nữa. Thật tình là mình muốn đi học, muốn được ở một nơi mà người ta coi trọng cái thực lực hơn là bằng cấp. Muốn ở một nơi mà câu đầu tiên người ta hỏi là "Anh làm được gì?" chứ không phải hỏi "Anh có bằng gì?".


Đây là quãng thời gian khó khăn với mình. Cần phải bình tĩnh mà vượt qua. Chông gai sóng gió luôn thử thách những con người muốn tiến thân mà. Ai an phận thủ thường thì mình không biết, chứ mình phải khác hiện tại, một hiện tại quá chán nản và mệt mỏi. Bao công sức học hành, bao ngày tháng chịu đựng, làm việc, tất cả gói ghém trong số giờ ít ỏi được nghỉ vào buổi tối, khi mà mọi người đều đi ngủ cả, thì mình vẫn còn trố con mắt ra mà nhìn... Giờ chẳng lẽ mình đổ nó đi? Nhưng cũng không nói trước được gì. Trước tiên là chờ cái điểm thi cái đã. Có nó với cái invitation letter thì mình mới tính tiếp được.

Sau đó thì sao?

Mình phải bình tĩnh lại Sang ơi, mọi việc xưa nay mày luôn làm nó rối rắm lên vì cái tính "thích là cho tới luôn". Giờ không còn nhiều thời gian để làm lại cuộc đời. Thời điểm này là thời điểm quyết định, một là bùng cháy, còn hai là lụi tàn. Không! Phải cháy sáng. Vì thế, cần suy nghĩ cho kỹ nha Sang, bỏ qua cái giận hờn bé nhỏ đó đi. Tập trung vào việc lớn. Giờ cái cần thiết là giữ bình tĩnh trước mọi biến động để có cách xử lý thích hợp nhất.

Bình tĩnh. Bình tĩnh. Bình tĩnh.

Tuesday, April 29, 2008

Cách gọt thơm


Cách gọt thơm
Đầu tiên cắt bỏ mấy cái lá thơm, đầu thơm (cái có lá xanh xanh ấy) (1).
Gọt mỏng vỏ xanh ở ngòai xung quanh trái thơm (2).
Ngắm nghía xem cái chiều thẳng nghiêng nghiêng của mắt thơm rồi định hướng (3).
Lấy con dáo cắt séo vô một đường theo chiều thẳng của mắt trái thơm, bắt đầu cắt mắt thơm,bắt đầu từ đầu trái thơm, vừa cắt mắt trái thơm vừa xoay nhẹ trái thơm trong lòng bàn tay. Cắt cho tới hết mắt trên trái thơm. (4)
* Cắt mắt thơm bắt đầu từ đầu trái thơm, gọt hết một vòng thì xoay trở lại vòng 2 cũng là một cách. Còn thấy mắt nào cắt bỏ mắt đó cũng là một cách nhanh nữa.
* Trái thơm của mình nó hơi bị quá chính. Nên khi cắt nhìn không được đẹp lắm (mua về để mấy ngày lun ùi). Với lại mới có lần thứ 2 cắt à chưa có kinh nghiệm nên không có tỉ mỉ, mà chắc hiểu mà ha hihi

Monday, April 28, 2008

Khóe mi buồn


Mấy lúc này, anh và bé điều bận rộn lên hết, anh lo việc học hành nhà cửa, bé thì lại lo toan đi làm đi học. Thời gian gặp cũng ngắn đi dần dần, biết bao nhiêu việc xén lấy thời gian chúng ta, chỉ còn biết nhìn trời ngó đất mà nhớ với nhau thôi.
Tuần này đi làm suốt nên hong có gặp nhau được dù chỉ một phút một giây, anh thì cuốn cuồn lo cho kì thi, không biết như thế nào. Nhớ quá thì cầm fone lên mà gọi, nghe được giọng nói nhớ vô cùng, vui vẻ phấn chấn hẳng lên, cũng có đôi khi call mãi mà anh không bắt máy, chỉ có tiếng chuông reo đổ liên hồi mà không người bắt máy, xót xa buồn làm sao.

Cũng như hôm nay, sáng anh đi thi, cứ ngống ngồi không yên, nghĩ không biết thi như thế nào, làm bài ra sao, muốn call cũng không dám, biết đâu đang làm bài. Đành thôi,chi biết tưởng tượng ra...Còn bé thì đi học đi làm, một ngày làm việc dài đăng đẳng, chỉ muốn mau chống mà về sớm, mà công việc có dồn dập làm xong mới được về. Thấy nhớ anh biết bao luôn, giờ này bên anh cũng đã tối, lấy fone ra call cho anh...Nhưng...Chỉ đáp lại là biết bao hồi chuông đổ mà không người bắt máy, biết bao nhiêu câu hỏi đang diễn ra trong đầu. Cứ mấy mười phút lại call một lần, hix vô vọng, cũng chỉ là tiếng chuông đổ cùng với tiếng tút... dài liên hồi. Hix bùôn ơi là buồn, không biết bị gì,làm sao, ngủ rồi hay còn thức, điện thoại bỏ dưới nhà hay bật chế độ rung hay còn những lí do khác nữa, không muốn nghĩ tới chút nào. Giọt nước mặn nào vô tình lại rơi.
Lay hoay rồi cũng xong mọi việc, cũng trễ rồi, làm hơn 10 tiếng rồi, mỏi mệt cả người hết, chỉ muốn mau về nhà nằm xuống cái giường êm ấm đánh một giấc ngủ ngon... Trời không thương chút nào, chay ra thì lại trễ mất một chuyết xe, ngồi thẩn thờ như một người điên vậy, nghĩ ngợi lung tung. Cứ tự hỏi sao nó không giống như những người khác, đâu cần bôn ba vất vẻ như thế này, đâu cần phải nhớ thương người khác, đâu cần lẻ loi một mình. Thế nhưng tất cả đều nằm trên vai nó hết. Nó lại bật khóc một mình trong trời đêm vắng người.

Về tới nhà đã trễ ơi trễ, như một thói quen, nó liền mở máy lên dù biết giờ này chẳng còn ai cả, anh chắc cũng ngủ lun rồi... bơ vơ. Lục lọi cái tủ lạnh tìm được cái hộp thịt sốt cà đâu bốn ngày này rồi, nhìn phát ngán lun, cũng phải hâm nóng lại mà ăn, chẳng còn gì nữa hết, nó cũng quen rồi, nấu một lần ăn cà tuần mà, không cần biết thức ăn lên móc men chưa nữa hix... Lên web, chạy ngay vô NNN của chúng mình, trong khi chờ nó load trong lòng cứ có một hy vọng rằng anh sẽ viết một cái gì đó trong nhà mình, hoặc chỉ một comment cho béQ thì cũng vui lắm lắm rồi, thế mà, mắt nhòa vì nước mắt, không có một dòng chữ nào hết. Khóc thật nhiều, nước mắt chan cơm mà nuốt, vô tình hay cố í. Sao lại vậy chứ, muốn call chia sẽ với anh thì không được lên nhà muốn tìm gì để đọc cũng không có, ác lắm...hix đã xảy ra chuyện gì?
Sắp đến 1/5 rồi, hình như chẳng có hứng thú gì với cái ngày này hết, đói với nó ngày nào cũng như ngày nào thôi, có bao giờ tụ tập bạn bè mà đi đó đây đâu, cứ rút mình trong nhà nhìn màng hình gõ bàn phím cho hết ngày rồi đi học đi làm thôi. Chán thiệt.
30/4-1/5 không biết anh có đi đâu chơi không nữa, chắc là có đi rồi nhỉ, dù gì cũng vui hơn là rú ở nhà, nếu vậy thì đi chơi cho mà ra vui vui vẻ vẻ. Bé 30/4 cũng đi học rồi đi làm tối mịt mới về, còm 1/5 thì...chỉ ở nhà thôi, chẳng ai dắt đi cũng chẳng biết đi đâu... xứ sở gì mà buồn tẻ quá chừng à.

Anh giữ gìn sức khỏe
Lo ăn uốn đàng hòang nha
Nhớ anh nhiều lắm

Sunday, April 27, 2008

I loovle "I Love Google" ...

Chuyện gì lằng nhằng ở trên thế nhỉ?

Đơn giản thôi, có một blogger là "I love Google", và mình thích blog đó.

Đây là link đến trang I Love Google của Đầu Cọ. Ây mà khoan, để nói xong cái rùi hẵng qua đó, chưa gì đã click rồi.

Lần đầu tiên thì Sang cũng như vậy, rất ấn tượng trước cái tên blog như thế, và theo quán tính, chỉ nghĩ đây là một trò đùa vui mà thôi, nhưng không, càng đọc, càng theo dõi, thì I Love Google ngày càng làm việc nghiêm túc, từ việc trao đổi liên kết đến cách bố cục, tất cả đều nhất quán. Có lẽ ngày giờ viết bài cũng được ấn định trước thì phải.

Sang cũng rất quan tâm đến Google, nhưng nói thật, không thể nào rảo hết tất cả các trang tin tức chỉ để nhặt nhạnh ra những tin tức này, họa hoằn lắm thì ghé blog ai đó đọc ké, đem dìa kiểm chứng thì biết thôi. Nay có I Love Google, mình lười hẳn ra, ha ha. Cứ hai ba ngày, dồn dồn lại các bài viết rồi đọc một lượt cho đã. Không biết có ai như mình không nhỉ? Hì.


Rất tiếc là Sang chưa có điều kiện tiếp xúc với Đầu Cọ, vì xem qua các bài viết, có thể đoán anh ta đang đi làm, có thể nói là khá bận. Mà Sang thì giờ giấc là không ổn định, nên cũng lần lựa hoài. Thôi để hôm nào vào spam comment cho ổng lòi đầu ra vậy.

Thế trong blog đó có gì? Mọi thứ dính dáng tới Google! Bạn biết gì về Google Logo và ý nghĩa của nó? Bạn cần thông tin cập nhật của Google? Bạn cần những thủ thuật nhỏ cho GMail? Và còn nhiều thứ rất thú vị khác.

Giờ thì ghé vào đi, I Love Google, I Loovle Google....

Saturday, April 26, 2008

Chocolate dừa

Hôm trước ngồi trong lớp học, làm bài vở xong rồi, thấy chán chán chạy vào vài trang web của Fin xem mấy cái công thức làm bánh kẹo. Tìm tới lui cũng chọn được một món dễ làm và tiện vì ở nhà có nguyên liệu. Kooskospalat (cục dừa) tiếng fin nhìn thì đẹp mà dịch ra tiếng việt hơi kì cục, nên gọi nó là Chocolate dừa nghe cho nó hay hay một chút xíu.
Chocolate dừa, không quá khó làm tí nào, mà ăn thì rất là béo đó, có nhiều chất béo. Ăn nhiều cũng dễ mau ngán lắm, mà lâu lâu dùng một cục thì ngon cục kì. Chocolate dừa ăn lúc nào cũng được, nếu thích ăn ngọt, mà nên ăn sau bữa trưa hoặc cảm thấy thèm, chứ không nên ăn nhiều, dễ béo phì lắm nhé.
Còn đây là công thức và cách làm của béQ nè.

Chocolate dừa
Nguyên liệu:
50g bơ
50ml đường cát
50ml đường xay (Powdered Sugar)
200ml nước cốt dừa
(hoặc thay thế nước cốt dừa bằng 200ml kem béo)
200g dừa khô sây

Cách làm:

Dùng một cái xoong nhỏ cho đường+ đường xay+ bơ+nước cốt dừa vào. Bắt lên lò đung sối khỏang 5 phút (1), khuấy nhẹ tay cho đều. Nhắc xoong hỗn hợp xuống, cho từ từ dừa khô sây vào (2), khuấy cho đều (3).
Chuẩn bị một miếng giấy lót nướng bánh. Đổ hỗn hợp dừa lên mặc giấy, dùng cây muống tán dừa ra (4)cho miếng dừa đều và vuông vuông nhau (5). Cho vào tủ lạnh chừng 2 giờ đồng hồ cho đông cứng lại.
Lấy miếng dừa ra dùng dao/khuông cắt từng miếng chử nhật/hình nhỏ (6). Cắt xong cho lại vào tủ lạnh.
* nếu dừa chưa được đông cứng, khi cắt bị bể ra thì cho lại vào tủ lạnh.

Trang trí:
175g chocolate
*chocolate bằng một phong hoặc các loại chocolate nguyên chất bình thường khác đều được.


Lấy một cái xoong nhỏ, cho một tí nước vào nấu cho nước nóng chứ không sôi. Lấy một cái tô, miệng tô lớn hơn cái xoong, để tô lên cái xoong, cho chocolate vào làm tan ra,(2) khuấy cho chocolate tan đều. Chocolate tan hết(3), tắt lò, để hơi nguội.
Lấy từng cục dừa ra, nhúng vào chocolate (4) cho chocolate phủ hết cục dừa rồi gắp ra, để lên một miếng giấy nướng bánh mới. Tương tựa làm cho tới khi hết các cục dừa, cho chocolate dừa vào tủ lạnh, cho đông cứng lại. Khi cứng rồi cho vào một cái lọ cất vào chổ lạnh.

* Nên lót giấy nướng bánh vào một cái mâm họăc cái vỉ, để khi di chuyên chocolate dừa vào tủ lạnh cho dễ dàng, nếu không hai tay cầm tờ giấy cho vào tủ lạnh thì e là không được rồi. Chocolate dừa có nguy cơ bị rơi rớt hết ấy nhé.