Navbar


New: Biggest Hiphop News in Vietnamese - DUNKARE MAGAZINE [ Click here to visit ]
Showing posts with label chuyện đời thường. Show all posts
Showing posts with label chuyện đời thường. Show all posts

Sunday, June 13, 2010

Bình thường và đặc biệt

"Simple" © sangdth 2010

Tôi đi cũng đã được hai tuần. Bạn bè xa có, gần có, hễ gặp trên Yahoo! thì trách trên Yahoo!, hễ gặp trên Facebook thì trách trên Facebook, nói chung là hầu như ai cũng trách móc. Ấy là vì tôi hầu như không nói với ai chuyện tôi đi cả. Tôi có nhiều lý do để làm vậy.

Bạn bè, rõ ràng ai cũng có nhiều loại bạn bè. Có người rất thân, có người chỉ mới quen. Vì thế, với mỗi loại bạn, chúng ta nên có một thái độ khác nhau, để dễ vừa lòng người ta.

Với tôi thì lại khác. Tôi không quan trọng người đó mới quen hay quen lâu, thân hay không thân. Tôi chỉ quan tâm tới tính tình, và thái độ sống của họ thôi. Với những ai sống tốt, tích cực, và quan tâm tới người khác, tôi coi trọng và quý mến họ. Với những ai ngược lại, tôi không dám tiến đến quá gần với họ, sợ cách sống của tôi làm họ khó chịu.

Chuyện tôi đi cũng không gì to tát, nhất là trong thời điểm "phong trào" như hiện nay, tôi nói ra, sợ mang tiếng theo "phong trào", nên thấy không nên nói. Lại nữa, tôi đi, biết có thành công hay thất bại sau này, quá nhiều người biết, quá nhiều lời đàm tiếu, ba mẹ tôi bên ấy không biết phải ăn nói thế nào, thôi thì cứ bình thường, đừng để lời ra tiếng vào là được, ấy cũng là một lý do tôi thấy không nên nói.

Lại nữa, tôi có vài người bạn thân, tôi rất quý, thì hầu như, tôi đều gọi điện mời họ, người thì ra uống nước, uống bia, hay đơn giản là ăn vặt ở quán cóc ven đường, tùy theo sở thích từng người. Nhưng tuyệt nhiên, tôi cũng không nói là tôi sắp đi. Tôi muốn nhìn thấy tình cảm bạn bè một cách bình thường, và đơn giản. Không cầu kỳ, không huê dạng, không kiểu cách như những lời chúc sáo rỗng mà mọi người vẫn thường nói mỗi khi chia tay. Tôi muốn nhìn họ như những ngày bình thường họ gặp tôi. Tình cảm đó tôi luôn rất quý.

Cũng có vài người cáo bận. Trong một ngày bình thường, với một người có tình cảm bình thường, thì họ cáo bận cũng có nhiều lý do. Có khi họ bận thật. Cũng có khi họ không muốn gặp mình. Dù là gì, thì cũng không nên ép họ. Biết đâu, cái bận đó đem lại cho họ nhiều lợi ích hơn là gặp mình rồi nói vài câu sáo rỗng? Tôi rất ghét kiểu dùng những trường hợp "cuối cùng", "hiếm hoi" để ép người ta phải dừng việc của mình lại, để rồi tới nơi cũng chỉ đôi ba câu chúc tụng, mà bên trong thì rỗng tuếch, có khi còn trù ẻo nữa, "tiên sư cha mày, cái hợp đồng 500 triệu của tao mà bị hủy là tao trù mày rớt máy bay" v...v... Vậy thì ép họ làm gì. Công việc và sự tự do thoải mái của họ, tôi rất coi trọng.

Vậy rốt cục lại, chuyện của tôi là bình thường, hay đặc biệt?

Saturday, April 24, 2010

Tham DANH

Sẵn tiện bữa nay nghỉ ngơi, rảnh rỗi viết một bài để gọi là ghi nhớ lại.

Có người nói với mình là không nên ghi những gì mình nghĩ lên trên blog như vầy, sẽ làm người ta đoán ra tính cách của mình, chỗ mạnh chỗ yếu người ta nắm hết. Tại người ta nghĩ như vậy là không nên, chứ riêng tui thì thấy là nên.

Bởi vì, ừ thì đã biết, biết trước tính tình tui như vậy, để sau này khỏi thất vọng, chứ đừng có mơ mộng về tui dữ quá, rồi lại thấy tui không được như những gì tui phô bày ra. Nhắc đến chuyện phô bày, tui sực nhớ đến chữ "tham", bữa nay bàn về chữ tham.

Thực ra, trong một bài viết ngắn ngủi trên blog mà viết về chữ "tham" thì chắc không đủ, ít ra phải cỡ một quyển đại từ điển, dày cỡ ngàn trang trở lên may ra bàn được chút chút. Tui nói vậy để thấy rằng tui đánh giá cao chữ tham lắm.

Từ ngàn xưa, cũng vì cái tham mà xã hội tiến lên văn minh được. Nhưng thử hỏi, tình hình hiện tại là kết-quả hay là hậu-quả? Khi mà môi trường xã hội làm cho người ta tham lam những thứ vô ích quá nhiều, chạy vòng vòng theo nó, đến khi kiệt sức mới ú ớ ... Tui không phủ nhận những mặt tích cực của lòng tham, nó khiến con người trở nên mạnh mẽ, có động cơ để tiến lên, nhưng một khi lạm dụng nó, nó sẽ sai khiến ngược lại chúng ta, làm cho chúng ta trở nên quay cuồng vì nó. Tui không bàn lan man, những bài sau hy vọng sẽ nói nhiều hơn được, ở đây tui nói về tham DANH trước.

Tạm hiểu vắn tắt, danh là tên. Ngày nay người ta thường hiểu danh như là danh hiệu, là chức tước, là một vị trí nào đó trong xã hội, mà tất nhiên, là được mọi người nể nang, quý trọng. Cái danh nó có sức mạnh rất ghê gớm, đôi khi khiến người ta mất mạng vì nó.

Nhắc đến đây, tui nhớ tới ngày xưa, khi nghe thầy cô giảng về những tấm gương các em thiếu nhi trong thời kỳ hợp tác xã, trong một trận cháy kho thóc, đã dũng cảm chạy vào kho cứu thóc, đến nỗi phải chết cháy. Lúc đó tui cũng dâng trào xúc động, và cảm thấy ngưỡng mộ. Nhưng sau này, nhiều khi ngồi điềm tĩnh lại, tui lại thấy không phải. Thực ra, đây là do người ta ban cho các em thiếu nhi cái danh đó. Và thay vì giáo dục rằng sinh mạng con người là quý giá hơn tất cả mọi thứ, thì dường như ở đây, thóc có giá hơn. Tui tin rằng nếu em thiếu nhi đó còn sống, em có thể, rất có thể lao động và đem lại cả tấn thóc, nếu may ra, dù là nhỏ nhoi, em thành nhà khoa học, thì có khi những thành quả khoa học lại đáng giá hơn cả ngàn tấn thóc kia chứ.

Cũng có những bài học về những hiệp sĩ đạo, những danh sĩ vì trọng danh dự đã phải bỏ mình, tui tự thấy mình chưa hiểu rõ, nên không dám lạm bàn. Tui chỉ bàn đến hạng tham danh hão, sĩ diện hão.

Hão theo ý tui là không có thật, vì không có thật nên nó vô dụng. Ví dụ như "tui từng đi ăn kem với Lý Hải nè", hay "tui biết ông Trịnh Công Sơn nè", hoặc thô bỉ hơn là "bố tui quen biết rất nhiều văn nghệ sĩ có tiếng nè" (bố tui chứ không phải tui nhe- chữ tui mang nghĩa ngôi thứ nhứt, không phải là tui-Sang), theo tui, là cực kỳ kệch cỡm và lố bịch. Bởi vì, nó chả đem lại một chút lợi ích nào khác, ngoài mục đích duy nhất là khoe lấy danh hão.

Đừng so sánh cái danh này với danh dự các vị kiếm sĩ, danh sĩ nhé, tội nghiệp vong linh họ.

Tui đồng ý rằng ngay cả trong lòng nước Mỹ, sự quen biết, và cái danh vẫn giúp ích rất nhiều cho người ta. Đến độ, nghề lobby bên đó còn được coi là hợp pháp nữa. Đó cũng là một dạng của việc sống bằng danh. Nhưng đó là cái danh có giá trị, dù người ta dùng vào mục đích tốt xấu ra sao, nó vẫn có giá trị để dùng.

Danh hão thì không dùng được. Nó chỉ dùng để tán dóc, để hù con nít. Nhưng có tán dóc hay hù cũng chỉ ở một chừng mực nào đó thôi, nhiều quá lại bắt đầu thấy phản tác dụng. Danh thì thường đi kèm với LỢI, có danh thì ngay tức thì tiền tài, lợi lộc kéo đến. Danh hão thì không. Vì nó không có thật, nó hão huyền và mộng mị, thì lấy gì cho người ta tin, mà người ta đem tiền, đem lợi đến cho. Nhưng đôi khi, vì tham cái danh hão đó, chúng ta lại phí quá nhiều thời gian, tỷ dụ như lân la gần các bàn cafe mà Lý Hải hay ngồi, may ra có ai đó chụp hình, quăng lên báo, mình có cơ hội "thấy chưa, tui đang uống cafe với Lý Hải". Vậy là mất cả ngày, có khi cả tuần, cả tháng, tốn bao tiền của, chỉ vì một tấm ảnh.

Tui viết cái này, một phần cũng do tui từng thất vọng về một người. Chẳng thà họ đừng nhận họ không-tham-danh đi, tui đỡ buồn. Đàng này luôn vỗ ngực là mình liêm khiết, mình hiểu biết, mình trong sáng, nhưng thực ra, lại cực tham cái danh hão, đến độ mất ăn mất ngủ vì nó. Tui viết có phần nóng giận, lời văn không súc tích và gọn gàng. Nhưng thà vậy còn hơn, mang trong lòng ấm ức.

P/S: đừng có gặp tui rồi hỏi "phải mày nói tao hông?", bởi vì ai hỏi tui cũng ừ hết đó. Buồn ráng chịu. Và sẵn tiện, xin lỗi anh Lý Hải vì đã dùng anh làm ví dụ minh họa. Tui hỏng quen và cũng hỏng biết ảnh ngoài đời ra sao đâu nha, nên tạm hiểu "Lý Hải" tương đương với "ngôi sao" đi heng. Tạm vậy đi.

Sunday, February 21, 2010

Rảnh rỗi nói chuyện kết hôn

Nói tới chuyện kết hôn, là nói tới chuyện nam nữ thành vợ chồng. Ở đây không nói tới những trường hợp kết hôn đồng tính và luật tục lạ lùng, chỉ nói những chuyện thường xảy ra. Cách đây vài hôm, trên blog một người bạn có bài viết về chuyện bị cưỡng hôn. Thực ra cũng không thúc ép bằng bạo lực, bằng hành động, đó chỉ là việc "khuyến khích" người trong cuộc làm khác đi cái ý muốn thôi. Ngoài ra, còn bằng các biện pháp phối hợp khác như cho phép người kia tự do đến nhà, cho phép tặng quà, cho phép hầu như tất cả chỉ nhằm lấy tình cảm, hoặc giả không có tình cảm, mà người kia cảm thấy bực mình, chịu không nổi cảnh bị quấy rầy mà ừ đại cho xong.

Coi xong thì thấy hai vấn đề đáng suy nghĩ.

Ở đây tôi nói về cưỡng ép hôn nhân theo hai dạng luôn, tức là cưỡng ép phải kết hôn với một ai đó, và cưỡng ép không cho kết hôn với một ai đó. Tất cả đều là cưỡng ép.

Thứ nhất là câu hỏi nảy ra trong đầu tôi, là vì sao họ, tức là bậc cha mẹ ấy, lại làm như thế? Có nhiều lý do để giải thích, mà theo tôi, thì có lẽ mỗi gia đình sẽ có mỗi lý do khác nhau. Nhưng tôi ngẫm kỹ, thì thấy chỉ có vài lý do chính. Một là vì lỡ miệng nói ba hoa huyên thuyên trong lúc trà dư tửu hậu, đại để như "tui mà có con gái tui sẽ gả cho con anh nhé", giờ lỡ sinh con gái thật, không làm thì bị chê cười, nên đành cứng rắn mà làm. Hai là vì những suy tính, những nước cờ cần thiết để lập nên một thế trận mà ông bố hay bà mẹ, cảm thấy cần thiết cho tương lai của họ, mà thường là ngụy biện là tương lai con cái. Một số khác là do cảm thấy, đơn giản là vì họ cảm thấy thích hay không thích đứa nào đó, và họ tin rằng, con cái họ cũng sẽ phải có cảm giác đó như họ.

Trên đây là vài lý do mà tôi thường thấy nhất, và mọi người cũng dễ dàng nhìn thấy điểm chung, là các ông bố, hay bà mẹ, hay cả hai, khi cưỡng ép con mình, đều vì bản thân họ, vì danh dự, vì uy tín, vì sự nghiệp của chính họ mà thôi, mà trớ trêu, là thường đem cái lý do lo lắng cho tương lai con em ra làm bình phong.

Điểm nữa là, các "nạn nhân", thường phản kháng theo hai cách, một là buông xuôi và chịu đầu hàng. Hai là nổi loạn. Cả hai cách đều không có lối thoát, đều đưa tới đau khổ triền miên. Đó là do thiếu kiến thức về nội tâm. Tất cả, chúng ta đều được học nhiều về toán, về lý, về văn học lịch sử, nhưng lại ít được học về chính tâm hồn chúng ta. Chúng ta, những người trẻ tuổi, không được học rằng chúng ta cần gì cho tâm hồn, và làm thế nào để có điều đó.

Vậy nên, cấm đoán vẫn cứ xảy ra, cưỡng ép vẫn cứ xảy ra. Và cảnh đau khổ khóc lóc, từ người già tới trẻ con, tất cả vẫn còn xảy ra.

Wednesday, July 1, 2009

Tỉ lệ vàng

Làm design, hầu như ai cũng từng nghe qua cụm từ "tỉ lệ vàng" (*). Vậy mà bữa nay, tui nghe được một định nghĩa nữa, hoàn toàn khác với định nghĩa mà tui từng biết.

Tỉ lệ vàng ở đây, có nghĩa là khoảng cách từ mép giấy tới bố cục của hình vẽ được trình bày trong tờ giấy thi, được dùng để xác định, học trò đó là của ông thầy (bà cô) nào. Tất nhiên, là để chấm điểm thi.

Tỉ lệ này chỉ được cung cấp tại các lò luyện thi, thời gian là trước kỳ thi đại học vài ngày, có khi vài tuần. Lúc này, các lò chính quy đã đóng cửa, thí sinh chỉ nghỉ ngơi chờ ngày thi thố tài năng của mình mà thôi. Những tưởng đây là lúc nghỉ xả hơi, để tinh thần thoải mái hơn, làm bài hiệu quả hơn, thì thời gian này lại là thời gian cực kỳ quý báu để đi tìm "tỉ lệ vàng".

"Chỉ cần nghe lóm vài ông thầy, bà cô luyện thi tại lò của họ, là có thể biết năm nay ai chấm thi, chấm theo tỉ lệ của thầy nào, cô nào rồi" - P., một học sinh từ Cần Thơ trao đổi với tui như thế. Theo em, việc hàng chục, thậm chí hai, ba chục học sinh tập trung tại nhà thầy cô luyện thi trong một buổi không phải là hiếm. Nhà chật đến nỗi, có bạn ngồi cách tượng mẫu vừa đúng một sải tay!

Với vẻ mặt hớn hở, P. nói đã chuẩn bị từ rất lâu cho kỳ thi này. Em nói ở quê em, các công ty, tổ chức khi nhận người, chỉ toàn "nhìn mặt, xem bằng, coi nhà cửa" ra sao mà thôi. Chả ai quan tâm đến thực tài cả.

"Ba em nói, sau này phải nhậu nhiều với giảng viên, để có kết quả học tập tốt" P. nháy mắt với tui trong khi tui còn mãi ngẩn ngơ..

---------------
Ghi chú:
(*) Tỉ lệ vàng: Khi chia một đoạn thẳng x thành hai phần rời nhau ab sao cho tỉ số của chiều dài của cả đoạn x với chiều dài của phần lớn a bằng tỉ số của chiều dài của phần lớn a với chiều dài của phần nhỏ b, thì tỉ số đó được gọi là tỉ lệ vàng, kí hiệu là \varphi. Xem thêm Golden ratio tại wikipedia.

Thursday, May 28, 2009

Lỗi phải ở đâu?

 Sáng lên trên Đại Sứ Quán Việt Nam- Phần Lan lấy giấy tờ được dịch sang tiếng việt.
Chổ đó 9h sáng mở cửa, tới nơi trước 9h đứng ở ngoài đợi tới giờ thì bấm chuông, bấm hoài hong thấy ai ra mở cửa hết, máu trong người bắt đầu sôi lên rồi đó. Một lát có ông tây kia ổng cũng tới ổng cũng bấm chuông mà cũng như cũ, đâu chừng 15 phút sau thì từ xa mới thấy cô chú mới đi làm à.
Vô được bên trong nhà thì đứng đợi "cô" đi photocopy ra chừng 10 phút nữa giấy tờ mới tới tay, bực cả mình luôn. Lật trước lật sau xem mấy cái con dấu rồi gấp gấp đi học.
 
Lên xe ngồi nhìn lại giấy tờ. Ohhh ngộ vậy sao dịch từ tiếng phần lan ra tiếng việt Họ thì có dấu còn tên thì hong có dấu. Thà dịch sao in bản chính không dâu luôn thì hong nói, đằng này dịch ra có dấu mà lại thếu dấu thì là tên ai đâu chứ có phải tên này đâu chứ, sùng máu luôn. Gọi điện lại nói thì bảo là " tại cháu sai, cháu hong nói rõ họ tên nên "cô" đâu có biết, lỗi là tại cháu"  kêu chiều đem lên đi "cô" sửa lại cho.
Chiều học xong chạy lên, bước vô thấy "cô" ngồi đó, mình phải lên tiếng chào hỏi trước đó nha, í mà mình là khách hàng mà ta, mình đi dịch cũng trả tiền chứ bộ 140€ chứ. Thôi bỏ qua đoạn đó đi.
"Cô" hỏi tới đây có chuyện gì, nói con tới sửa lại cái tên cho đúng dấu.
"Cô" ngồi tìm tìm trong máy tính ùi in ra đâu mấy tờ giấy lận. Mình phải hỏi lại  có phải là tên như thế này hong ạ, "Cô" nói đúng rồi thế này phải hong, rồi cô đóng dấu lia lịa luôn. Xong tờ giấy tới tay, nhìn từ trên xuống máu nó lên tới não luôn.
Ơ sao cái tên ở phía dưới lại thiếu dấu nữa vậy cô ( trong tờ giấy họ tên được lập lại  hai lần)? "Cô" nói ở đâu chổ nào, cái đưa lại cho xem, nói à chắc là lấy lộn tờ giấy rồi, cái tìm tìm hong ra tờ bị lộn cái dùng viết bi đánh cái dấu lên cái tên cái rồi xong, vậy là được rồi. Ác một ngồi là cái dòng phía dưới nó rất là quan trọng cái họ tên cần phải đúng.
Mình nói như vậy sao được cô, ở trên có dấu mà ở dưới thếu dấu rồi dùng bứt bị sửa thì sao được. Cái "cô" nói thì cô dịch sao in bản chính ra, bản chính hong có dấu "cô" dịch như vậy thì thôi chứ. Tại cháu hong chịu đêm giấy tờ có tên người này cho cô biết, như hộ chiếu hay giấy tờ này nọ. Tới đây thì mình choáng, người ta ở Việt Nam lận làm sao có cái hộ chiếu hay giấy tờ hợp pháp mà đem cho "cô" coi chứ. Điên tiết lên luôn, mỏi tờ dịch lấy 35€ mà giờ chỉ cần sửa lại cái tên cho đúng dấu rồi đóng dấu lên thui cũng hong được nữa, cái mẫu trong máy còn lưu chứ bộ. Thiệt tình hong hiểu người ta làm việc ra sao nữa.
Cô nói như vậy hong có sao đâu thì bản tiếng Phần cũng đâu có dấu đâu. Ừ thì tin "cô" là hong có sao, nếu sao này có sao hong biết làm sao mà đối chất đây.
Hy vọng là về VN nộp cho người ta hong có bị hạch hỏi cái chuyện này, tại sao tờ giấy phia trên thì họ tên đúng còn phía dưới thì dùng bút bi sửa lại.
Bực ơi là bực.

Wednesday, May 27, 2009

Buổi picnic cuối năm học

Còn học mấy ngày nữa là nghĩ hè rồi, nên cả lớp tổ chức một buổi picnic nướng ngoài trời. Ở trường chuẩn bị đồ ăn thức uống đầy đủ hết rồi, chỉ cần đem tới nơi là nướng ăn thôi.

9h 30 hẹn gặp nhau ở ngoài trạm metro rồi cùng nhau lội bộ tới cái chổ nướng ngoài trời. Có một người đứng ra chỉ đường đi, cả nhóm lội bộ xa ơi là xa luôn, đi ngang qua bờ biển luôn, bãi biển nhỏ thôi mà hong có người nào hết á, mà nhìn đẹp lắm vắng vẻ hoang vu gì đâu, bao quanh bờ biển toàn là rừng cây không à, phia trên bờ thì những dãy nhà lầu đẹp ơi là đẹp luôn.

Đi qua bơ biển rồi phải vô rừng nữa, tại phải qua phía bên kia bờ biển, đi lâu ơi là lâu luôn vẫn chưa tới nơi nữa, mà càng đi thì càng xâu vô rừng hix ai cũng chửi cái thằng dắt đường. có đứa còn suy diễn ra những tình huống bi kịch nhất nữa chứ. Mai mắn sao có thằng kia nó cũng đi chung mà nó đi trễ nên nó đi sau mà nó biết đường đi nên gặp nó ở dưới tảng đá bự ơi là bự luôn, cái đi theo thằng đó ùi cũng tới nơi, hix tơi nơi bị la quá chừng, đường lớn đi chừng 15 phút là tói rồi, còn cả nhóm đi vô rừng cả tiếng mới tới nơi. Là gặp được cái thằng bạn nha hong gặp chắc hong biết khi nào tới à.

Cai nơi nướng ngoài trời kế bên bờ biển luôn, có thể xuống bơi được luôn, mà nước còn lạnh tanh à. Xung quanh thì cũng là rừng không.
Đông đủ hết rồi thì bắt đầu ăn uống, có mười mấy người à mà quá chừng đô ăn, nhìn vô hong biết ăn cái gì trước nữa. Có khoai chiên nè, bánh mì nè 3 loại nè, súp nè, gà, thịt, sườn, cá, tôm, kẹo, thơm, bắp, củ quả, đùi vịt, ham-bơ-gơ tự làm và bánh ngọt. Tất cả đều là đồ nướng hết. Và thứ nào cũng ngon cả, ướp gia vị một ngày trước rồi.

Mới đầu nướng thịt đồ sung lắm kìa, Bé Q đứng ra nướng cho mọi người luôn, chứ cái lò nhỏ tí à ai cũng bu vô chắc khỏi nướng. Nướng rồi ăn được một lát là no căng bụng luôn, nướng chưa được bao lâu thì trời rầm quá chừng, rồi trời mưa hix, thế còn gì là vui nữa chứ. Ai cùn rút vô cái chòi hết, nhưng vẫn nướng ăn tiếp đấy, rồi nấu cà fe uống. Chơi mới được một nữa ăn được 25% thui thì theo xe ông thầy kia về trước tại trời mưa rồi lạnh nữa, bữa kia bay rồi hong muố bị bệnh, còn mấy đưa kia ở lại vui tiếp tục, ăn tiếp tục, dầm mưa tiếp tục hihi.

Buổi đi chơi náo nhiệt là vui vẻ lắm, mà xui xui gặp trời mưa nên nhìn ai cũng xìu hết với lạnh nữa. Đã vậy ông thầy còn rủ chơi đá banh nữa chứ, cũng may  là mình về trước á hong thôi tiu rồi.
http://picasaweb.google.com/quyenbtt/Picnic09#
Chụp được mấy cái hình nè hihi ai tò mò thì click vô nha.

Tuesday, December 23, 2008

Merry Christmas



Giáng sinh đã tới nữa rồi đây, một mùa giánh sinh buồn buồn gì đâu.
Bé Q không biết ở VN Giáng Sinh có vui không, chứ ở bên này Giáng Sinh buồn ơi buồn.

Bên này Giáng Sinh bắt đầu ngày 24 và hết ngày 26 ba ngày này người ta đi về thăm gia đình, hoặc ở nhà tổ chức lễ Giáng Sinh, vui nhất là ngày 24 tối 24 thường thì họ tổ chức ăn lễ, rồi trao đổi quà cho nhau đợi đúng 0h họ mới mở quà.
Ngày 25 thì không có ai ra đường cả gì hầu hết các phương tiện giao thông đều nghĩ lễ cả, cho nên tất cả sum vầy ở trong nhà trên bàn tiệc ấm cúm cùng gia đình. ( gia đình mình đâu?)
Ngày 26 cũng thế tất cả chợ búa đều còn đóng cửa ăn lễ, nên ngoài đường vắng tanh à, mấy năm có tuyết nhiều nhìn còn đẹp còn vui vẻ chứ mấy năm gần đây thời tiết ở đây thay đổi quá, trời âm u mưa tuyết hoài nhìn ảm đạm lắm.

Bên này tới mùa Giáng Sinh là có dịch vụ thuê ông già Noel hihi, nhà ai không có người giả làm ông già Noel thì họ mướn ông già Noel ở ngoài về nhà cùng nhau chụp hình gia đình, rồi đưa quà cho ông già Noel để ổng phát cho trẻ em, để tụi nhóc tưởng rằng sẽ có ông già Noel tới thật mà phát quà, thường thì một tiếng nó tới 50€ lận, mắc ghê.
Nghe người ta nói ở Phần Lan ngoài bắc có ông già Noel thiệt, cũng đã có tới đó một lần rồi, nhưng chỉ gạt người ta thôi, chứ làm gì trên đời này có ông già Noel thiệt chứ. Làm gì mà ổng thọ đến tới giờ.

Giáng Sinh bên này không náo nhiệt, không lộn xộn, không um sùm mà rất rất yên tĩnh và an lành. Đâm ra nó chán và buồn tẻ làm sao. Ở ngoài đường người ta trang trí đèn đuốt quá chừng mà chẳng có bóng người, ở nhà người ta cũng trang trí đèn mà nhìn nó tao nhã lắm hong có loè loẹt như các nước khác, nhìn vô thấy nó đơn giản làm sao.

Năm nay bé Q lại ăn Giáng Sinh một mình rồi, anh S hong chịu ăn Giánh Sinh chung với bé Q gì hế hix... Đợi lâu quá à...

Chúc tất cả mọi người Giánh Sinh anh lành và hạnh phúc bên gia đình

Sunday, December 21, 2008

Chuyện đời thường

Lâu nay mình cứ tưởng là chỉ có bệnh viện ở VN mới làm việc chậm chạp, phải ngồi chờ hàng giờ đồng hồ, nhưng không tui đã lầm bên Fin này nó cũng như vậy thôi.

Chuyện là hôm nay cần đi bác sĩ kiểm tra coi bị bệnh gì, tới nơi mới có 2h 35 thì phải, bắt số ngồi chờ.
Tới lượt mình, cô y tá kiêu kêu diển diễn tả chuyện gì mà tới đây, xong bả đưa cho tờ giấy đỏ rồi đi theo cô y tá khác vô phòng, bả hỏi chuyện gì tới đây rồi bả bắt đầu đo tim, đo huyết áp v.v...

Xong đưa cho tờ giấy kết quả màu xanh và kêu ngồi chờ đợi kêu tên...CHỜ...
Bà bác sĩ kêu tên đi vô, bả cũng hỏi chuyện gì tới đây, xong bả đứng lên múa tay múa chân làm theo bả rồi bả đánh mấy dấu chéo vô tờ kết quả màu xanh, xong bả kêu ra ngồi chờ đợi có người tới lấy máu này kia đi thử...CHỜ...

Lâu thiệt là lâu lun luôn mới có người tới lấy máu đi thử, cô y tá làm không tới 3 phút nữa là xong, cổ kêu ra ngoài ngồi chờ bác sĩ kêu tên.
Một lúc sau tới phiên mình, vô bả nhìn bả nói
- "Mày hong có bị bệnh gì hết, tất cả đều OK hết, nếu cảm thấy đau thì mua thuốc giảm đau uống". Xong hei hei đi về.

Đồng hồ lúc đó đã là 19h30 phút có nghĩa là ngồi chờ không hơn 4 tiếng đồng hồ kết quả không bị gì hết... thui thôi không bị gì là mừng rồi... Ngồi chờ rụng lưng luôn, còn mất hai óng ống máu nữa chứ.

---
P/S: Anh S sửa mấy lỗi chính tả cho bé Q nhớ, mai mốt đừng sai nữa.

Thursday, December 4, 2008

Ba mươi cuốn lịch

Có một ông lão, có lẽ ngoài 70 rồi. Ngày ngày ông đi san bằng những con đường gồ ghề, lấp lại những ổ gà ổ voi trên đường, kể cả những lỗ hổng bị đào xới lung tung. Một số người nói ông khùng rồi, nhưng một số khác lại giúp đỡ ông.

Một tờ báo phỏng vấn ông, bài báo rất cảm động. Có đoạn như sau: "... Tôi có một đứa con gái, nó mất lúc mới 20 tuổi. Người ta nói nó bị đảo tay lái do đường gồ ghề, rồi rơi xuống một cái hố trên đường. Tôi đau lòng lắm, và tôi không muốn người khác mang nỗi đau đó giống tôi, nên tôi hy vọng mình có thể ngăn ngừa được một ít, dù là nhỏ nhoi..."

Bài báo có tác dụng rất nhanh. Thanh niên ùa ra giúp đỡ ông lão. Trai gái, già trẻ lớn bé, cùng nhau chung tay sửa lại những con đường. Không cần phải đợi vốn ở trên rót xuống, dân tự gom góp tiền bạc, làm tất tần tật. Đường sá dần khang trang, sạch đẹp.

Ông lão vẫn cặm cụi làm công việc của mình. Có bà hàng nước, thương tình biếu ông chén trà. Có cậu sinh viên, giúp ông san bằng cái gò nằm giữa đường. Có bé gái, đội cho ông cái nón... Nhưng có một ông luật sư, tặng ông 30 cuốn lịch.

Ông lão lấy làm lạ, hỏi: "Anh tặng tôi 30 quyển lịch là có ý gì?"

Vị luật sư từ tốn: "Ông tự tiện đập phá, cào bằng những chỗ gập ghềnh trên đường, là phá hoại của công. Ông lấp lại những cái hố đang đào dang dở, là cản trở người thi hành công vụ. Còn bài phát biểu trên báo, là lợi dụng quyền tự do dân chủ, lôi kéo, kích động các thành phần dân tộc nhằm chống phá đất nước. Nay ông đã ngoài 70, tôi nghĩ ông chỉ cần 30 cuốn là đủ..."

Nói xong, luật sư biến mất. Ông lão choàng tỉnh. Thì ra chỉ là một giấc mơ.

Con gái ông la lớn: "Thưa bố, con đi học!" Hôm nay, là sinh nhật thứ 20 của nó...

Tui choàng tỉnh, thì ra tui đang mơ...

Tuesday, December 2, 2008

Chuyện nghiêm túc

Mình có một việc nghiêm túc, mong mọi người đừng quan tâm.

Ấy là việc đóng tiền bản quyền. Chúng ta đã gia nhập quốc tế, đã ký công ước Berne. Chúng ta phải nghiêm túc thực hiện việc đó, điển hình, chúng ta cần phải đóng thuế.

Đĩa CD, DVD là phương tiện để lưu trữ, truyền bá. Vì vậy nó bị đánh thuế. Máy ghi âm, máy quay phim, chụp hình cũng vậy. Rồi tới máy photocopy, máy scan, anh sao chép rồi lưu giữ lại tác phẩm, tài liệu của người khác, anh cũng phải đóng thuế chứ. Đó, báo chí đã nói từ lâu rồi, chúng ta phải tuân thủ, không được tiếp tục chần chừ.

À, còn nữa, ngày ngày bạn xem sách, bạn phải dùng kính. Phải có kính thì bạn mới xem được, nó không phải là công cụ trực tiếp lưu trữ, nhưng nó gián tiếp giúp bạn xem được từng từ, từng chữ. Ấy vậy mà, đâu đâu cũng gặp "Mắt kính đại hạ giá", không thể được. Đề nghị cơ quan có chức năng áp một mức thuế, gọi là chi phí bản quyền, để họ không còn đại hạ giá được. Phải nghiêm túc chấp hành chứ.

Còn nữa, hằng triệu sinh viên, học sinh trong nước, ngày ngày đi học, ghi chép những kiến thức từ sách, tài liệu vào vở của mình. Tác giả có được đồng nào từ việc đó đâu. Phải đánh thêm phí bản quyền vào tập vở, bút viết của học sinh - sinh viên nữa. Đó là công cụ trực tiếp sao chép và lưu trữ tài liệu cơ mà. Nó cũng quan trọng tương đương với đĩa CD / DVD vậy, chỉ khác là cái kia lưu trữ theo digital, thì đây là lưu trữ dạng ... analog. Dù là dạng gì thì cũng phải nghiêm túc thực hiện chứ!

Đã làm việc, thì phải làm cho rốt ráo. Để tồn tại, sinh sống được, chúng ta phải ăn uống, ngủ nghỉ. Có như vậy chúng ta mới có thời gian xem sách báo, tài liệu chứ. Nhưng tất cả việc đó, tác giả cũng có đồng nào đâu? Vậy phải thu luôn phí thời gian bản quyền, phí sinh hoạt bản quyền, phí ăn uống bản quyền, phí ngủ nghỉ bản quyền, cả phí đi *a bản quyền nữa. Giấy chùi *** cũng là phương tiện lưu trữ cơ mà. Phải làm cho rốt ráo.

Nói rộng ra, ta có thể thu thêm phí ở tất cả các ngành, các lĩnh vực, các nơi, các phương tiện v...v... trên đời này, một cách cực kỳ hợp lý. Mà đã hợp lý thì chắc chắn sẽ hợp ý dân. Mà đã hợp ý dân rồi, thì cứ thế mà làm. Đúng không nè?

Đã bảo là chuyện nghiêm túc, đừng có quan tâm, mà cũng coi đến tận đây. Thiệt là người không có nghiêm túc chút nào... Tui nói bạn đó, bạn còn nhìn ai?


--------------
Ghi chú: Giỡn chút chơi.

Saturday, November 15, 2008

Cảm xúc ngày 15.11

Đã từ lâu lắm rồi, báo chí đã đăng những tin, ảnh về cái nghèo, cái đói khắp nơi trên thế giới. Và cũng không ít sách vở viết về những nạn đói trong quá khứ, thậm chí tiên đoán cả nạn đói trong tương lai gần. Nhưng mọi việc cứ thế nhanh chóng chìm vào quên lãng, thay thế vào đó là những cái tít thật kêu: "Xe triệu đô về Việt Nam", "Lại thêm một xe siêu sang về Việt Nam" v...v.... Sẽ không có gì đáng bàn luận, vì thực tế là ai có tiền thì họ có quyền hưởng thụ. Nhưng có đáng để lên mặt báo hay không, trong khi còn nhiều thứ cần quảng bá, truyền thông hơn?

Bức ảnh của Kevin Carter

Bức ảnh của Kevin Carter, một đứa bé kiệt sức vì đói, sau lưng nó là một con kên kên đang chờ đợi bữa ăn của mình. Khi nhìn bức hình, bất giác tôi tự hỏi: "Địa ngục ở đâu?" Phải chăng nó là ở đây, ngay tại thế giới này?

Tôi còn nhớ một mẩu chuyện nhỏ trong Bác sĩ quái dị, dù tôi đọc từ khi còn rất bé. Đó là một vị bác sĩ ngoại khoa, ở một đất nước, mà chính quyền độc tài không cho ông ta nghe nhạc hòa tấu, cổ điển (tôi không rành về nhạc, nhất là loại nhạc này), họ gọi đó là hành vi không yêu nước (?!), họ bắt ông nghe những con heo trong nước rống lên những ca từ nhảm nhí .... Để thỏa mãn được sở thích, ông đem máy hát vào phòng mổ, vì thời đó, không ai, kể cả cảnh sát được vào phòng mổ khi ca mổ đang tiến hành (có lẽ để đảm bảo vệ sinh hay sao đó). Chính vì vậy mà nảy sinh nhiều việc. Một là, ông nằm trong tâm điểm của chính quyền, cảnh sát luôn lăm le rình mò để bắt ông, còn bệnh nhân thì luôn tìm đến ông, vì học được kháo nhau: "Cảm giác khi được mổ, lâng lâng như thần tiên..." (có lẽ do tác dụng của âm nhạc mà vị bác sĩ bật khi thực hiện ca mổ chăng?) Sự việc không có gì đáng nói, chỉ đến khi, vị tướng từng ban bố lệnh cấm nghe loại nhạc-không-yêu-nước đó bị bắn, người phẩu thuật để cứu ông, là vị bác sĩ nọ ...

Mỗi một quyết định của chúng ta, sẽ đưa tất cả những người chung quanh ta, kể cả ta, đi theo một hướng khác. Đó là điều hiển nhiên. Vậy nên, đừng để ta đối mặt với chính ta, ở cuối đường...

Tôi viết bài này từ lâu lắm, nhưng chưa có dịp đăng lên. Thứ nhất, không biết mình sẽ truyền tải điều gì từ bài viết này. Niềm thương cảm ư? Hay sự giận dữ, hay một thứ hận thù chung chung ? Hai nữa, tôi quá bận rộn với những dự án của mình, nên ít thời giờ hơn cho Ngôi nhà nhỏ.

Tôi có đọc ở đâu đó, rằng "Bạn chỉ trở thành anh hùng, khi bạn có sức mạnh. Nhưng khi đó, bạn cũng có thể là quỷ dữ." Tôi đang tự đi tìm sức mạnh cho mình. Ai sẽ tôi ở cuối chặng đường ?

Wednesday, November 12, 2008

"Ở đây không có wifi, anh dùng đỡ cà phê đen nhé!"

Đó là câu trả lời mà tôi nghe được từ anh phục vụ ở quán café gần nhà. Trước cửa quán là tấm biển, ghi "Wifi FREE" to đùng. Cả ba người đi cùng tôi ngớ người ra, rồi cùng nhau bật cười. Một cái cười đơn thuần, không có ý mỉa mai gì ở đây. Nhưng bất giác sau khoảnh khắc đó, tôi không còn thấy tức cười, mà chỉ rầu rầu thôi...

Nghe anh phục vụ nói như thế, tôi lại chợt nhớ đến những người tôi từng gặp tại những nơi như Ủy ban Phường, Quận... Đó là những bà, ông đứng tuổi, luôn ra-vẻ-biết để rồi giấy tờ của mình bị chuyển, bị gửi trả lại chỉ vì những sai sót cỏn con. Rồi cũng bằng cái vẻ ra-vẻ-biết đó, họ trách móc người này, than thở người kia.

Quả không ngoa khi nói rằng, cái tật ra-vẻ-biết đã ngấm sâu vào máu người Saigon mất rồi. Những quý ông ra-vẻ-biết mình lịch thiệp, sang trọng nên quên mất rằng mình thật sự không như thế khi họ thoải mái khạc nhổ, xả rác. Những quý bà ra-vẻ-biết mình quý phái, kiêu sa nên quên mất mình trở thành thô lỗ khi chen ngang lấn dọc, liếc háy lườm nguýt... Không chỉ người giàu mới ra-vẻ-biết, mà người nghèo, người trung lưu, và nhất là người-rẻ-tiền, họ thường ra-vẻ-biết nhất.

À, tôi phân biệt người giàu, người nghèo và người-rẻ-tiền ra, vì họ khác nhau lắm. Điểm khác biệt lớn nhất là lòng tự trọng của họ. Chỉ có kẻ rẻ-tiền là không có nó thôi.

Có thể, một lúc nào đó, chính bạn cũng gặp những người ra-vẻ-biết này, nhưng không nhận ra đó thôi, vì họ ẩn mình rất tài tình. Họ ra-vẻ rất thông thái, nhưng vẫn chỉ là ra-vẻ-biết mà thôi, chứ họ không biết gì cả.

Bạn sẽ gặp đâu đó lẫn trong một quán café sang trọng, trong khi mọi người bận rộn với những mối quan hệ và những phi vụ làm ăn, thì họ ra-vẻ bằng một tách café và nhâm nhi. Sau đó? Tất nhiên là quay về vị trí của kẻ không biết gì. Ở đây tôi không nói đến những người giải khuây sau khi làm việc, hoặc những người du lịch từ địa phương khác đến. Tôi nói những người ra-vẻ.

Họ không dự trù, không tính toán, không khảo sát  thị trường, không làm gì cả. Chỉ nhìn người khác làm rồi bắt chước, sau đó ra-vẻ-biết để nài nỉ bố mẹ một số vốn, mở một quán ăn hay một tiệm net, cái việc mà hàng triệu người đã làm, mà họ nghĩ rằng, họ tài ba lắm mới nghĩ ra. Thôi thì khai trương ầm ĩ, có lân có pháo, rộn ràng cả góc xóm. Rồi chừng dăm ba hôm, lần lượt bàn ghế chén dĩa được chất lên xe, còn anh ta thì đứng tặc lưỡi: "Kinh tế xuống dốc..."

Ngẫm nghĩ một lúc lâu, thấy mình cũng đang ra-vẻ-biết chứ nào hay gì đâu! Trời, thiệt cái tình...

Còn bạn thì sao? Gặp chưa? Chia sẻ cảm xúc với Sang nhé, viết comment ngay tại bên dưới nè. Chúc một ngày tốt lành.

Wednesday, October 15, 2008

Văn hóa Chí Phèo

Cách đây ít ngày, có ghé qua blog của Demifantasy . Anh ấy viết khá nhiều thứ về xã hội ngày nay, tuy giọng văn có đôi chỗ khá phóng khoáng và ngang tàng, nhưng xem được.

Trong số bài đã đọc, có đoạn mình rất thích, anh ấy nói đại để rằng chính cái lối tuyên truyền quá lố lăng, đi học thì không cần anh biết sáng tạo hay sáng kiến gì ráo trọi, cũng chẳng cần biết Lễ hay Nghĩa, Nhân hay Tín, chỉ cần anh biết rằng "từ nhỏ lớn lên là chỉ biết căm thù giặc và chiến đấu chống quân thù", đã làm cho hầu như ai cũng "tự nhiên nó sinh ra cái lòng thù hận chung chung một cách vô cớ và hành xử như những anh hùng thời mạt vận!" (trích tại phần comment )

Thường ngày, trong những lúc phải đi ra đường, mình đi rất vội. Dùng từ phải là vì thực lòng mình chỉ muốn ở nhà là: thứ nhất, khỏi thấy cảnh gai mắt, thứ hai, đỡ phải tức vì những gì mình đã thấy. Dạo này nghe rất nhiều bạn bè xung quanh ca thán về chuyện đào đường, chuyện xe buýt, rồi cả chuyện thuế má, có người còn bảo, "sao giờ nó giống cái thời mà tao đọc trong sách, sưu cao thuế nặng quá mày ơi..." Mình giật mình thảng thốt, phải vậy hong ta?

Vào thời đó, các cụ nhà văn chỉ xây dựng mỗi một hình tượng điển hình, là đủ để tên cụ đi vào sách sử, được con cháu ê a học. Đứa em mình đọc xong truyện, tặc lưỡi: "May mà đời nay không có thằng nào như thằng Chí..." À, thì ra nó đọc Chí Phèo của cụ Nam Cao.

Truyện tóm gọn lại như vầy (theo Wikipedia):
Chí Phèo là tên một nhân vật trong tác phẩm cùng tên của nhà văn Nam Cao. Chí Phèo là đại diện tiêu biểu của những người dân nghèo khổ cùng cực Việt Nam dưới xã hội thực dân nửa phong kiến. Từ một người hiền lành, Chí Phèo bị đưa đẩy thành một kẻ chuyên ăn vạ, đâm thuê chém mướn, thành công cụ của những kẻ áp bức. Tuy nhiên, "nhân chi sơ, tính bản thiện", cái lương thiện, cái tính người cũng không thể mất đi bên trong con người tưởng như lưu manh và côn đồ. Chí Phèo gặp Thị Nở và nhờ tình yêu đơn giản, mộc mạc đã kéo Chí Phèo về với phần con người trong y.
Tượng Chí Phèo - Thị Nở tại làng gốm Bát Tràng

Nói vòng vo, chỉ cốt dắt đến chỗ này. Có ai đồng ý với câu nói của em mình không? Cái câu "may mà đời nay không có thằng nào như thằng Chí..." ấy? Chắc có người có, có kẻ không. Riêng tôi, tôi thấy đời nay chẳng những có, mà nhiều là đằng khác.

Học tập theo anh Chí, thời nay phát triển thành một thứ, gọi là văn hóa Chí Phèo. Những người mang văn hóa Chí Phèo giờ không rạch mặt nữa, cũng không còn say. Thời hiện đại mà, cách đó quá lạc hậu rồi. Nhưng cái phong cách ăn vạ thì vẫn thế.

Tôi nói không ai tin à?

Nhìn đi sẽ thấy. Dân tứ xứ từ tỉnh đổ vào Sài Gòn. Chỉ cần một cái xe đạp, hai cái thúng, cộng thêm cái nón lá và khẩu trang che kín mặt. Đi ngông nghênh như vua. Thằng nào ngon tông phải bà đi, bà tru tréo cho mày không còn lỗ mà chui. Bà nghèo, ai dám đụng bà. Xe tải cơ à? Khiếp, cứ thủng thẳng mà bà qua đường, bà nghèo mà...

Đấy là cháu gái của anh Chí.

Còn đây là cháu trai của anh Chí. Anh ta không còn nghèo nữa, làm đến tận Trưởng với phó chứ chẳng chơi. Nhưng, vẫn thế. Người ta làm cao, làm to mới sợ, chứ tôi thì chức bé như cái mũi, ai đâu mà nhòm với ngó. Thôi cứ gom góp cho vợ con cái đã, mai này về hưu còn làm kinh tế. Bố mày hy sinh đời bố, củng cố đời con. Chả cần danh với dự, cứ bự bụng mà ngon.

Vẫn chưa hết đâu, dăm anh học sinh, vài chú thợ hồ ra đường mặt mũi luôn đăm đăm. Hễ va quẹt là y như rằng lao vào nhau chí chóe. Mình nào phải sợ gì ai, vì mình với nó, bất quá thì một đổi một. Mình nghèo mà, đâu có gì phải lo lắng, đâu có gia tài gia sản gì phải gìn giữ...

Lại có anh tài xế, lái xe thuê. Xe nào phải của mình, cứ thủng thẳng. Đường xá cũng nào phải của mình, đã có cấp trên lo hết rồi, cứ vô tư mà đi. Gặp đám đông, hoặc ngã tư đang kẹt cứng, ui giời, việc gì phải lo lắng, cứ lủi vào. Ở cái xứ này, ai anh hùng bằng ta? Ta chẳng có gì để mất cả. Ta chỉ là tay sai, đâm thuê chém mướn thôi, có việc gì thì ở trên đã lo lắng hết rồi....

Cái văn hóa Chí Phèo là thế. Không hẳn cứ say rồi rạch mặt mới là Chí. Phải không nào? Nhưng Chí ngày xưa còn có bát cháo hành của Thị Nở để kéo y về lại làm người, Chí ngày nay phải làm sao?

Thursday, September 25, 2008

Một ngày, ba chuyện, không biết vui hay buồn

Lâu rồi, mình mới viết lại. Không phải vì không có chuyện viết, mà là nhiều thứ quá, không biết nên viết thứ gì trước. Sẵn tiện hôm bữa có nói với Blue sẽ viết ít dòng về những thứ mà Blue đang rất bức xúc, nên giờ tập trung lại viết luôn.

Chuyện thứ nhất, xin hỏi các bạn: Ở Việt Nam, xương trẻ em và xương người lớn, xương ai cứng hơn?

Không đội mũ bảo hiểm cho trẻ
Rất nhiều phụ huynh không đội mũ bảo hiểm cho trẻ khi đi xe gắn máy.

Quá dễ dàng, chỉ cần ra đường bạn sẽ có câu trả lời, xương trẻ em cứng hơn! Không tin ư? Tôi sẽ chứng minh, hừm. Chiều tan trường, bạn bước ngay ra đường và nhìn, sẽ thấy học sinh ra về. Ừm, rồi sao nữa? Phụ huynh sẽ chở về. Đúng! Còn gì nữa? Còn chưa nhìn thấy gì sao?

Tôi nói đùa thôi, chứ thực ra thì ai mà không biết xương trẻ em mềm hơn người lớn rất nhiều. Nhưng tôi thực sự ngạc nhiên khi mọi người đều biết đội mũ bảo hiểm cho bản thân mình, mà "bỏ quên" cái sọ mềm mỏng đáng thương của mình.

Có lần, cô giáo dạy tiếng Anh ở ACET của tôi lên lớp với bộ mặt giận dữ, chúng tôi hỏi ra thì mới biết là cô ta rất bực vì sự vô tâm của phụ huynh : Để trẻ nhỏ ngồi phía sau mà không có người giữ; Phóng nhanh vượt ẩu khi chở bé ngồi phía trước, một tay lái còn một tay vịn; và đặc biệt là không bao giờ đội mũ bảo hiểm cho trẻ. Chúng tôi cố giải thích rằng do tốc độ di chuyển trong thành phố không cao, nên không cần quá lo lắng như thế, song khi cô hỏi tại sao dù tốc độ không cao, mà số vụ tai nạn giao thông vẫn cứ tăng nhanh, thì chúng tôi đành im.

Chuyện thứ hai, cũng xin hỏi các bạn: Vào lúc nào thì cái ngày Hoàn-thành-công-trình sẽ thay đổi?

Câu trả lời là, lúc đến ngày hoàn thành công trình, thì cái ngày đó sẽ được thay đổi.

Không đội mũ bảo hiểm cho trẻ
Người công nhân này đang dán lại ngày hoàn thành công trình. Ảnh chụp tại trước chợ Tân Bình, đường Lý Thường Kiệt.

Có vẻ như mọi người vẫn chưa hiểu rõ vấn đề. Hừm hừm, đọc lại lần nữa đi, cố lên, có lẽ lần sau bạn sẽ hiểu. Còn nếu vẫn không hiểu, bạn có quyền bỏ qua. Ha ha, đùa chút cho thoải mái ấy mà. Tiếp phần ba nhé.

Chuyện thứ ba, là chuyện của mình, nên không hỏi nữa. Tỉ tê tâm sự thôi.

Lúc còn nhỏ, tôi luôn nghĩ rằng tôi làm gì cũng sai sót, cũng là lỗi lầm cả, và người lớn thì luôn đúng. Vì thế những năm học tiểu học, tôi răm rắp nghe lời thầy cô, nghe lời những anh Đội viên, Sao đỏ. Bảo tôi đứng đâu là tôi phải đứng đấy, bảo tôi giặt giẻ lau bảng là tôi phải giặt. Và cũng như bao người bạn, tôi vô cùng háo hức khi được làm Sao đỏ, mà khi ấy, nhiệm vụ chính là mở cổng khi có khách vào trường, sau đó đóng lại, rồi ngồi đó chờ tiếp.

Lớn lên một chút, tôi lại nghĩ rằng người lớn, cấp trên có khi sai sót, mà sai nhiều nữa là đằng khác. Tôi thì lúc nào cũng đúng. Đi học trễ ấy à? Do cái đồng hồ nó hư, nó không báo thức được, chứ nào phải lỗi của tôi. Hoặc sếp mà quát tháo thì y như rằng ngày mai cứ sấp ngửa mà tìm người khác thay thế đi nhá, đâu phải cứ ngồi trên là đúng mãi.

Rồi tôi bình luận, than phiền về cách dạy của nhà trường với những gì tôi biết qua internet, qua báo chí, qua bạn bè. Rồi tôi chê trách những cái tiến chậm chạp trong luật pháp, những chuyện ì ạch trong việc cập nhật lại bộ luật này, dự luật kia. Sao người ta không nhìn những người đi trước mà làm theo, có phải hay hơn không, khỏi phải bước vào vết xe đổ. Lạ lùng...

Đến giờ thì lại thấy các bác ở trên luôn đúng, chỉ mỗi mình mình sai. Ơ hay, bạn sẽ bảo tôi điên rồi. Mới ở trên nói thế này, dưới lại bảo thế khác. Đúng là thế, tôi không phản đối, bạn nói rất đúng. Nếu bạn vẫn chưa hiểu tôi muốn nói gì, đón xem tiếp bài sau nhé. Viết đến đây là dài lắm rồi, mà xem dài thì rất là chán. Phải không?

Saturday, September 20, 2008

Ba xin từ chức

Hôm qua, vô tình mình được thằng bạn cho xem lá thư, của ba nó dưới quê gửi lên, thiệt tình là cảm động quá, nên mới xin phép nó cho mình post lên đây, để mọi người cùng xem.

Sau đây là nội dung bức thư:
Thương gửi con trai,

Ba ít chữ, nên đành nhớ bác Hai đầu xóm viết giúp lá thơ này. Cũng có nhiều người nhờ bác Hai giống ba, vì vậy nên không tiện viết nhiều, con cũng đừng có buồn nghen.

Xưa nay ba không quen bày tỏ dài dòng, chuyện thư từ tình cảm thì lại càng không. Bởi vậy, thư nay viết cho con trước là hỏi thăm chuyện học hành, ăn ở. Sau là ba nói chuyện dưới nhà cho con hay.

Con hiện cũng còn ở với cô chú Út trên Sài Gòn phải hông? Cô chú lúc này cũng mạnh và làm ăn tấn tới hả con? Ráng tranh thủ giờ rỗi rãi mà phụ giúp cô chú nha con. Ăn ở một ngày cũng là ơn, huống hồ cô chú chấp nhận nuôi con những bốn năm đại học, thiệt ba không có gì mừng hơn. Chuyện học là chuyện cả đời, học để thoát cảnh nghèo, con phải nhớ lời ba mà siêng năng học hành nghen con.

Mấy hôm rày, ba nghe người ta bàn tán xôn xao vụ mấy ông cán bộ bên Nhựt Bổn phải từ chức, nghe đâu do mấy công ty buôn bán gạo hư gạo mốc gì đó, nên mấy ổng phải nhận trách nhiệm cho xã hội nó yên ổn. Thiệt là có văn hóa phải hông con.

Ba cũng nghe lời con, phải biết học hỏi cái văn minh tiến bộ của người ta, nên mấy ngày nay, ba toàn biểu thằng Ba em con đọc báo cho ba nghe. Quê mình mấy hôm rày cũng có nhiều chuyện, chẳng hạn như bắp trái nẩy mầm trên cây, do mua giống từ công ty cổ phần gì gì đó, rồi chuyện giá lúa giá gạo bán ra không được giá, trong khi đi mua thì mắc quá chừng, làm ba thấy áy náy. Chuyện này đâu phải không có nguyên do, mà ba chờ hoài hông thấy ai lên tiếng hết, nên ba mới lên tiếng.

Thôi từ nay, ba quyết định từ chức.

Tuy ba chỉ là một người nông dân lam lũ, ít học, nhưng nhờ nghe báo hằng ngày, cũng biết chút ít. Ít ra thì từ chức cũng có thể làm yên ổn xã hội, nên ba nghĩ, thôi thì mình từ chức cho xã hội nó yên ổn một chút, cũng là có văn hóa phải không con? Ba nghỉ làm ruộng rồi, nên năm tới chắc không gửi tiền cho con đóng tiền trường được, con ráng xoay sở nha con.

Chắc con sẽ thắc mắc là ba nghỉ mần ruộng thì lấy gì ăn, thì ba cũng nói cho con mừng, là ba đang gửi thư để vào ghế cao nhất bên Liên đoàn bóng chuyền gì đó, lương nghe đâu cũng cao mà yêu cầu khá dễ, chỉ cần biết nói "Hê - lô" là được, mà ba thì biết thêm chữ "Gút - bai" nữa, nên ba nghĩ chắc mình sẽ trúng cử.

Nên ba nói để con biết đặng sau này có ai hỏi, con nhớ nói ba đã từ chức nông dân rồi, lý do là để nhận trách nhiệm vụ mấy công ty gì đó làm ăn bê bối, chứ không thì thiệt thòi cho mấy ông lớn ở trên lắm. Nhớ nghen con.

Thôi, con ráng học, ba soạn thư để ứng cử làm Chủ tịch đây. Chào con.

----------------------------
* Mọi ý kiến trái chiều về bức thư sẽ không được giải quyết. Chỉ nhận góp ý theo chiều bên phải. Cảm ơn.
** Chúc mọi người một chiều thứ bảy vui vẻ.

Wednesday, September 17, 2008

Ông bán bánh tiêu

Trên đường đi công việc về, bất chợt mình nhìn thấy một xe bánh tiêu. Ông chủ đứng tuổi, da ngăm đen. "Chiên bánh tiêu có khó lắm không chú?" Không nhìn mình, ổng nói một mạch: "Chỉ cần quậy bột, rồi vo viên, bỏ dzô chảo dầu mà chiên, dễ lắm cậu à" Nói xong, như để chứng minh, ông ta cúi xuống lấy thau bột, rồi ngắt ngắt, nắn nắn một cách điệu nghệ, chưa đầy hai phút, gần chục cái bánh tiêu vàng thơm lần lượt được vớt ra rổ. Vẫn đôi mắt chăm chú vào chảo dầu, ông cất giọng trầm buồn: "Làm cái gì cũng dễ, chỉ có cái viết chữ là khó. Mà phải viết cho đẹp nghen, cái đó khó lắm..."

Bất giác sao mình thấy nghèn nghẹn. Mình có nên tự hào hay không? Mình cũng biết chữ nè. Có lẽ là không, vì câu nói đó dường như không xuất phát từ một nền học vấn uyên thâm, mà là sự trải nghiệm, lăn lộn và chua xót rất nhiều lần của một đời người. Cái nhấn mạnh viết cho đẹp nghen, có phải là một ẩn ý không? Nét chữ, từ ngày xưa đã được ngầm xem như nét-người. Ngày nay, ai cũng tự cho mình là có học thức, có văn hóa, nhưng cái nét-người vẫn còn chưa chỉn chu...

Ngồi ngẫm nghĩ, tự dưng tôi lại nhớ đến một vở kịch ngày xưa. Lúc còn học trung học, tivi có phát vở kịch của một nhóm bạn trẻ, đề tài về người cha, người mẹ tảo tần nuôi con ăn học. Nhưng trong bộ cánh xinh đẹp kia, con cái họ rất sợ dáng người liêu xiêu và nghèo khó kia sẽ làm họ mất mặt... Sao họ không tự hào nhỉ? Cái đầu của những người cha mẹ nghèo đó còn thông minh hơn vạn cái đầu giáo sư, tiến sĩ khi mà họ quyết định dốc toàn lực để con họ được biết viết. Trong khi lắm ngài có bằng, có học vị vẫn thản nhiên phủi tay, đổ vấy trách nhiệm nuôi và chăm sóc con cái cho xã hội, hoặc cho ai khác...

Đã ai từng tự nhủ phải viết cho đẹp cái chữ chưa nhỉ...

--------------------------------------
Lang thang tìm kiếm, cũng tìm ra được cách làm bánh bò bánh tiêu trên mạng, chia sẻ cho những ai quan tâm đến cái bánh hơn là những câu nói của mình trên kia nghen ^^
- Hướng dẫn làm bánh bòbánh tiêu trên blog của nhuyen.
- Một blog khác của Lily chuyên viết về ẩm thực.

Tuesday, September 16, 2008

Đôi dòng suy nghĩ ...

Hôm qua, chở ba đi công việc, trong lúc ngồi chờ thì có hai việc khiến mình rất buồn cười.

Việc thứ nhất, là sự nhầm lẫn của ông lão cán bộ hưu trí. Ông ta nhầm tưởng tôi là cháu của ai đó, nên mới nhờ tôi chuyển lời giúp rằng tháng này lương hưu đã được tăng 17%. Tuy nhiên, ông ta còn lớn tiếng mắng rằng Nhà nước này "dốt", không như Trung Quốc nó chờ 2 năm nó tăng cho 22%. Xin thưa với ông, chỉ mất vài tháng đầu năm đến nay, mà lạm phát đã tăng đến mức suýt bị gọi là siêu mã, thì cái gọi là 22% trong 2 năm, có thực sự là "thông minh" hay không? Riêng tôi chỉ thấy Nhà nước đã hợp lý khi tăng ngay trong thời điểm này, vì ai mà biết trong năm tới, giá cả còn leo thang lên bao nhiêu phần trăm nữa. Hóa ra, lo cho các cụ, lại bị các cụ mắng...

Việc thứ hai, là những lời của anh hàng xóm. Anh ta oang oang, nói như cốt cho người ta thấy mình, cho người ta trầm trồ thán phục vào. Tôi không như thánh nhân để có thể dửng dưng, nên đành phải cười! Anh ta dùng rất nhiều từ "chuyên môn", như kèo dưới, kèo trên, gác, nửa trái, chấp, chai hoặc xị vân vân và vân vân. Tiếp theo anh ta bắt đầu chửi, hết chửi cầu thủ này dốt, dở, và yếu (!?) lại chửi cả huấn luyện viên, chửi cả ... chiếc xe tải mang biển số 4802. Lí do là anh ta đánh đề, nó không ra 4802, chiều đài xổ con số khác, thế là anh ta chửi, "...tại sao không mang số kia là tao trúng rồi, có mười mấy chai..." Hóa ra, mọi việc xảy ra đều phải theo ý của một cá nhân nào đó, không thì sẽ bị cá nhân đó ... chửi.

Cả hai việc đều làm mình vui. Vui là vì, trên cơ bản mình không giống họ, và mình nhận ra được điều đó. Thật may mắn.

Cả hai người, tuy bề ngoài có thể khác nhau, nhưng thực chất, là như một. Một người thì đặt cuộc sống bản thân vào Chính phủ, người kia thì đặt vào may rủi. Cả hai đều có tương lai mờ mịt như nhau.

Vấn đề may rủi tôi không bàn đến.Chỉ muốn nói đến cái lương hưu. Ngày nay, hầu như ai, ở bất kỳ địa vị nào, hễ mở miệng ra đều rặt một câu: "Học giỏi, tìm việc làm ổn định, lương cao, về già có hưu" và xem đó là mục tiêu tối hậu của một đời người.

Lấy chính năm 2008 này làm ví dụ, lạm phát tạm được kiềm chế ở mức 30% tính đến thời điểm này, mà theo lời bác cán bộ hưu trí, lương hưu được tăng 17%, chúng ta vẫn còn "lỗ" 13%. Đó chỉ là cách tính đơn giản để thấy được mức độ quan tâm mà Nhà nước dành cho những người lãnh hưu. Còn những người đang làm việc? Liên tục ta thán về mức bấp bênh giữa lương-giá, và đình công, nghỉ việc xảy ra liên miên. Đó là "ổn định" ư?

Đôi dòng suy nghĩ.

Thursday, September 11, 2008

Một khởi đầu tệ hại ...

Hôm nay, là một ngày tệ hại.

Việc làm ăn buôn bán cứ trục trặc hoài, dẫu mình đã cố gắng hết sức, nhưng thực sự việc thiếu kinh nghiệm làm mình luôn nằm trong trạng thái bị động. Trước khi đi gặp khách hàng, mình đã dự trù, tính toán các phương án có thể xảy ra, và đã lên danh sách những điều cần nói. Có lẽ vì quá rập khuôn như thế, mà khi khách đề cập đến một ý kiến nằm ngoài dự đoán, thì mình lại phải bóp trán suy nghĩ. Sẽ không có gì là to tát, nhưng hành động bóp trán là không thích hợp lúc đó. Mình sẽ phải sửa đổi nhiều, nhiều hơn nữa...

Tuy nhiên, cũng có một thay đổi nhỏ, mà mình đã cảm thấy có kết quả, đó là việc thay vì cứng đầu bảo vệ quan điểm của mình, tôi lại nhẹ nhàng nói tránh : "Có lẽ những người kia hiểu lầm ý em..." Và kết quả là khách hàng dịu giọng hơn, và không còn gắt gỏng đòi kiểm tra, kiểm soát gì cả, mà chỉ nhắn nhủ: "Nhớ nhanh giùm anh nha" Hắn ta đi rồi, mình mới thở phào nhẹ nhõm...

Thú thật, trước kia mình đã từng đi bán máy cho FPT Elead, cũng từng lăn lộn khắp nơi để ca tụng về sản phẩm mình bán, nhưng chưa bao giờ tôi lại bị áp lực như thế này. Có lẽ vì trước kia, tôi làm việc trên quan niệm ăn-huê-hồng, còn hiện nay, tôi làm trên quan niệm làm-cho-chính-mình. Sự khác nhau có lẽ đã gây cảm giác căng thẳng đó. Tôi sợ phải mang trách nhiệm, sợ phải gánh vác, sợ phải trả lời ngay v...v... muôn vàn nỗi sợ mà trước đây tôi chưa từng đối diện. Quả thật, bán hàng là một việc khó.

Nhưng phía trước là một chặng đường còn dài, dài lắm. Hôm nay chỉ là bước chân đầu tiên, còn rất nhiều bước chân phía trước mà tôi phải bước tiếp. Nếu tôi có ngã, tôi sẽ đứng lên để đi tiếp. Nhất định là như thế, vì ngày mai, tôi phải tự do hoàn toàn về tiền bạc.

Nhất định!

P/S: Tuy nhiên, người giao hàng cũng đến, số là mình đặt mua 3 chậu lúa con con từ công ty Niềm vui nhỏ .com, thấy hay hay nên đem về chưng thử. Công nhận nhìn nó thấy nhẹ nhàng trong người ghê... Xinh xắn lắm :P Đặc biệt là giao tận nhà mà chỉ lấy thêm có 10.000 tiền xăng thôi, cũng không mắc phải không nào?



------------
Dù sao, hiện nay cũng rất là sụp đổ tinh thần, ước gì có được một rich-dad để tâm sự như Robert, hix.

Tuesday, September 2, 2008

Buồn cho ai đây, cho người hay cho mình?

Hôm nay, mình chính thức quyết định bỏ hẳn những tên miền cuối cùng còn nằm trong danh sách register PA Vietnam. Một quyết định khá khó khăn, vì mình thật sự tiếc, một số tên miền hiện đang rất cần thiết cho gia đình và công việc hiện nay, nhưng mình đã quá chán nản. Thà là đau một lần, mình vẫn sẽ tìm ra cách khác để khắc phục khó khăn, chứ nhất quyết không tiếp tục dây dưa, để rồi bị gây áp lực và khó khăn như thế.

Mình không phải là một chuyên viên về công nghệ thông tin, nên không thể nào lý giải được cái vô lý mà mình đang gánh chịu. Một không thể nào hiểu nổi, tại sao với cùng một giá tiền, mà tại Godaddy.com lại phục vụ mình tốt đến như thế, còn PA Vietnam lại làm khó mình đến như thế.

Sự việc bắt đầu từ những lần sự cố liên tiếp, mình không vào được trang web mà mình đang lưu trên host của PA Vietnam. Cách giải quyết chậm chạp, thường từ 2 - 3 ngày cho một yêu cầu, đã thế còn viết tiếng Việt không dấu! Nhìn cực kì thiếu mỹ quan và thiếu tôn trọng. Quá chán ngán, mình yêu cầu được cung cấp toàn bộ Auth code để có thể chuyển qua nhà cung cấp khác, tức thì hàng loạt câu hỏi được đưa ra, "Vì sao thế anh?" , "Có thể cho em biết được không?" , tất nhiên, không thể giải quyết qua email, mà phải lên tận công ty và viết đơn xin cấp code v...v... Mình chấp nhận luôn, viết đâu chừng 2,3 tờ giấy thì mình ra về.

Mọi việc không có gì đáng nói, vì mình cứ ngỡ là sau khi có cái code đó, mình hoàn toàn có thể tự do chuyển qua nhà cung cấp khác. Nhưng tôi đã lầm! Sau sự cố PA Vietnam bị hack hiếc gì đó, tôi lo quá. Tôi lên Godaddy.com và bắt đầu tiến hành chuyển. Nhưng tất cả domain hiện đang đăng kí tại PA Vietnam đều bị lock hết. Và tất nhiên, để unlock hết những domain này, tôi phải lên tận văn phòng của PA Vietnam và viết đơn xin unlock domain. Và lần này nhiêu khê hơn lần trước, TÔI PHẢI TRÌNH HỢP ĐỒNG MUA DOMAIN đã kí với PA Vietnam từ năm trước ra, nếu không có, tôi KHÔNG THỂ UNLOCK DOMAIN CỦA MÌNH.

Quả thực, tôi bị shock. Cô nhân viên còn mớm cho tôi: "Nếu mất hợp đồng, chỉ cần ĐĂNG KÍ GIA HẠN THÊM 01 NĂM, anh sẽ có tờ hợp đồng mới..." Tôi quả thật không hiểu các cô ấy nghĩ gì trong đầu nữa. Tìm mọi cách để moi cho được 10$ trong túi khách hàng à? Cho dù người ta đang nhìn cô ấy (và cả cái công ty mà cô ấy đại diện) một cách kinh tởm à? Trong khi ở yêu cầu trước, việc trưng ra hợp đồng là YÊU CẦU BẮT BUỘC, thì ở việc gia hạn domain, mọi việc thuận lợi trên cả tuyệt vời.

Sau nhiều ngày suy nghĩ, tôi quyết định bỏ hẳn gần 10 domain đang đăng kí tại PA Vietnam. Không phải vì tôi không có tiền, cũng không phải vì tôi dư tiền mà làm điều xằng bậy. Mà là vì tôi đã quá chán ngán dây dưa với những nhân viên đó, với công ty đó. Tôi biết tôi đang đánh mất đi rất nhiều cơ hội, domain là tài nguyên quý giá trên internet. Hằng năm, tôi chọn lựa và mua vào hơn chục cái domain, dù không đẹp lắm, nhưng vẫn bán được giá. Một số tôi bán đi, một số tôi để dành đầu tư cho những dự án sau này. Tôi biết sẽ có rất nhiều kẻ đầu cơ sẵn sàng chớp lấy nó. Nhưng tôi vẫn quyết định sẽ bỏ hẳn nó.

Tôi thà bỏ hẳn nó, để khỏi phải dây dưa với PA Vietnam, để tôi còn giữ được bình tĩnh. Chừng nào tôi còn minh mẫn và trầm tĩnh, tôi còn có khả năng suy nghĩ và tìm ra những domain khác, hay hơn, có giá trị hơn. Chừng nào tôi còn yêu đời, và tin vào tương lai, tôi còn có khả năng làm cho cuộc sống của tôi thú vị và tốt đẹp hơn gấp trăm ngàn lần hiện tại.

Dứt bỏ khỏi PA Vietnam là một sự giải thoát. Không hơn không kém.

Tuesday, August 19, 2008

Ân hận vì cứ lưỡng lự

Ngày xưa, có một lần mình ao ước sẽ đi gặp và được trò chuyện một lần với cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, vì lúc ấy mình đọc báo, thấy nhà báo viết nhạc sĩ nghèo lắm, mà bệnh thì cũng nặng lắm rồi.

Mình không đủ đạo đức để ủng hộ hay giúp đỡ gì, chỉ mong được nghe vài câu từ một huyền thoại sống, mình phục ông ấy lắm. Vẫn còn đang nói "ngày mai" thì hôm 1-4 nghe tin ông ấy ra đi. Quá nhiều bút mực đã nói về vấn đề này, cũng quá nhiều người "bắt quàng làm họ" khi được phỏng vấn, nào là "bạn nối khố", nào là "tri kỷ", rồi nào là "tâm giao", là "họ hàng", ôi thôi nhặng xị cả lên... Trước cái ngày 1-4, thú thật là mình chả nghe ma nào chịu nói lấy nửa chữ.

Hôm nay thì lại nhà văn Sơn Nam. Cũng xem báo, thấy bệnh tình nhà văn trầm trọng, nhất quyết dặn lòng phải đi cho được. Nhưng giờ cũng đã để lỡ. Mình vô tâm và thiếu đạo đức đến thế sao?

Cứ đợi chờ, rồi lưỡng lự, để rồi tiếc và ân hận mãi. Bạn có như tôi không?